Tuổi trẻ Việt

Diễn đàn dành cho giới trẻ và tuổi teen Việt
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» Vịnh Hạ Long trở thành kỳ quan thiên nhiên thế giới mới
Sat Nov 12, 2011 8:59 am by jangatong

» Mem mới đây, có tuyển làm mod không? =]]
Wed Oct 26, 2011 11:58 am by Dạ Vu

» ggggggggggggggggggggggg
Fri Sep 02, 2011 9:21 pm by jangatong

» ghhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh
Fri Sep 02, 2011 9:03 pm by jangatong

» [game MC] 20xu=30 thẻ làm trang thiết bị, tại sao k?
Wed Jun 29, 2011 11:00 am by jangatong

» Valentine chờ
Thu Jan 27, 2011 2:02 pm by Ngọc Linh

» Interpol- Phần III: Đế chế bất diệt
Thu Jan 27, 2011 1:04 am by Ngọc Linh

» Nhật kí Giấy nhớ!!!
Thu Jan 20, 2011 9:18 pm by Ngọc Linh

» Tuyển tập oneshot: NGHE MÙA TRONG TÓC RỐI [Ngọc Linh]
Thu Jan 20, 2011 3:41 pm by Ngọc Linh

» Đối thơ kiểu mới[Chủ đề 1: Mừng xuân]
Sat Jan 15, 2011 5:55 pm by bi bờm

» Vip 1-0-2 =]]
Fri Jan 14, 2011 1:36 pm by bi bờm

» Ginkgo Hill_Iljimae
Thu Jan 13, 2011 4:17 pm by Ngọc Linh

» The Messenger [linkin park]
Thu Jan 13, 2011 3:45 pm by Ngọc Linh

» Mua bạc ở đâu chất lượng??
Tue Jan 11, 2011 7:08 pm by bi bờm

» Topic for English
Tue Jan 11, 2011 12:41 pm by Ngọc Linh

» Đó có phải là tình yêu?
Tue Jan 11, 2011 12:22 pm by jangatong

» Thông báo: Mod và mems tích cực góp ý để hoàn thiện 4rum
Tue Jan 11, 2011 8:14 am by Ngọc Linh

» Đọc nội quy đã bạn nhé :)
Tue Jan 11, 2011 12:33 am by the_love_memory_95

» Đôi lời gửi các bạn.
Tue Jan 11, 2011 12:23 am by the_love_memory_95

» Chút nên biết (Đọc trước khi post bài bạn nhé)
Tue Jan 11, 2011 12:16 am by the_love_memory_95

Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm

Nhạc nền

Share | 
 

 Tuyển tập oneshot: NGHE MÙA TRONG TÓC RỐI [Ngọc Linh]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Ngọc Linh
Administrator
Administrator
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 209
Đô : 284
Danh tiếng : 4
Tham gia ngày : 22/11/2010
Đến từ : Nơi có Gió

Bài gửiTiêu đề: Tuyển tập oneshot: NGHE MÙA TRONG TÓC RỐI [Ngọc Linh]   Wed Nov 24, 2010 10:07 am

Lãng du


[Nghe bài guitar ấy, Lonely footstep- Bước cô đơn ấy, lại có cái gì đó lãng đãng nơi tâm hồn.
Lần tới, anh sẽ dắt em theo chứ?]

Cái chòi nhỏ mọc choi loi giữa đầm tôm vẫn còn sáng điện. Đã hơn 2h sáng và cuộc nhậu vẫn chưa tàn. Hai gã đang ngồi khật khưỡng bên chai rượu đã vơi quá nửa, cách đó không xa cũng đã có một vỏ chai rỗng không nằm lăn lông lốc. Trên bếp củi lửa đỏ rực, con cá lóc còn tươi nguyên nằm oằn mình trong lửa nóng. Nó giẫy giẫy trên xiên một lúc rồi mới chết hẳn.

- Uống nữa đi đại ca.- Tuân lè nhè nói với hắn- Uống cho quên đời đi, rồi từ mai ở lại đây nuôi tôm với em, tối đến anh em mình lại nhậu. Đời như thế còn gì vui hơn…

Hắn lắc lắc cái đầu bù xù rậm rạp do lâu ngày không cắt tỉa và cười một cách ngạo nghễ.

-Đầm tôm và mấy chai rượu của chú không giữ nổi chân anh đâu.

-Anh lại đi nữa sao? Đây là chót mũi Cà Mau rồi.

-Ừ, hết đất liền còn biển. Còn đường thì anh còn đi.

Hắn đứng dậy, chân nam đá chân chiêu, hắn loạng choạng bước ra phía cửa chòi. Hắn rùng mình một cái và bừng tỉnh. Mẹ kiếp, hắn cứ tưởng hắn đã say chứ. Thế ra đời hắn vẫn là muốn cái gì mà chẳng bao giờ được như ý cả. Tỉnh rồi thì phải đi thôi, đôi chân lại thôi thúc hắn rồi. Nơi này cũng chẳng còn gì thú vị để níu kéo hắn nữa.

Hắn ngồi phịch xuống nền sân lạnh. Đêm phương Nam làm hắn nhớ những ngày cuối thu miền Bắc. Trời cũng lành lạnh như thế này. Hắn lại nghĩ đến cô ấy, chỉ là nghĩ thôi, chứ không phải là nhớ. Từ cái lần cuối hắn đau vì một ai đó, hắn đã chẳng còn cảm giác nhớ nhung ấy nữa rồi. Hắn chỉ là, chợt nghĩ đến cô ấy, như bất chợt nghĩ về mùa thu miền Bắc, nơi hắn đã ra đi.

Hắn đã bỏ lại sau lưng những con người yêu thương hắn, bỏ lại sau lưng cả thành phố phồn hoa, bỏ lại cả cô ấy.

Và hắn đi.

Đi như một cuộc chạy trốn. Mỗi lần hắn mệt nhoài với những lo toan, hắn lại muốn đi thật xa, đi thật lâu. Hắn sẽ đến những nơi không ai biết hắn, và hắn mải mê một cách thích thú với những trải nghiệm mới mẻ. Hắn quên hết quá khứ hắn là ai, làm gì và ở đâu, quên cả những nỗi lo, và những nỗi đau nữa.

Hắn biết, cô ấy yêu hắn, lặng thầm nhưng da diết. Và đôi khi, hắn thích tìm đến cô ấy như một nơi bình yên cho tâm hồn mình. Hắn thích cái cách cô ấy chỉ cười và lặng yên khi bên hắn. Có điều là, hắn chẳng muốn ai khổ vì hắn và những toan tính trong đầu hắn. Bản thân hắn, vì hiểu tận cùng nỗi đau nên hắn không muốn làm một ai đau cả.

Lần này hắn lại trốn đi, để tìm lại cân bằng cho những chông chênh trong đầu hắn. Cô ấy sẽ không tìm thấy hắn, và sẽ thôi không nghĩ đến hắn nữa. Và cô ấy, nên tìm một chốn bình yên cho mình, hơn là trông mong ở hắn, một kẻ chỉ thích làm những điều bản thân mình muốn, không cần phải nghĩ cho ai hết.

Hắn quay trở vào trong chòi. Con cá lóc đã cháy khét lẹt, còn Tuân- người hắn mới kết bạn không lâu thì đã lăn ra ngủ từ lúc nào. Xưa nay có ai cù cưa với hắn được quá hai chai đâu.

Hắn khẽ cười khi nhìn Tuân. Tuân cũng vì chán cảnh sống bon chen nơi thành thị mà về tận đất Mũi này lập đầm nuôi tôm. Cô gái mà Tuân từng yêu đã bỏ Tuân để chạy theo những xa hoa phù phiếm ngoài kia. Tuân bằng lòng với cuộc sống ở đây, yên phận và tuần hoàn theo vòng đời của những con tôm dưới đầm kia. Còn hắn thì không, hắn không phải là kẻ có thể ở lâu một chỗ được.

Trời chưa sang hắn đã xách ba lô lên vai, đi ra khỏi đầm tôm. Sẽ có ngày hắn quay trở lại nơi đây, và hắn hy vọng khi đó Tuân đã tìm ra được mục đích sống thật sự, chứ không phải sống như trốn tránh thế này.

Hắn bắt xe đò về Sài Gòn. Ngồi trên chuyến xe buổi sớm cùng với hắn, ngay kế bên là một đôi trai gái. Chỉ cần liếc mắt là hắn biết họ yêu nhau. Cô gái nũng nịu tựa đầu vào chàng trai và ngủ một cách ngon lành. Hắn co mình vào chiếc áo gió vì tự nhiên hắn cảm thấy lạnh, có lẽ do rượu. Hắn thèm được đốt một điếu thuốc biết bao.

Người hắn lạnh? Hay lòng hắn lạnh?

Chết tiệt thật!

Hắn chợt nhớ cái nắm tay thật ấm của cô ấy lần đầu cô ấy run run siết nhẹ lấy tay hắn. Hắn nhớ giọng nói của cô ấy, cách cô ấy lo lắng cho hắn, cách cô ấy chăm sóc hắn nữa- còn hơn cả một cô tình nhân nhỏ.

Hắn-nhớ-cô.

Đột nhiên hắn nhớ cô ấy đến nôn nao cả người.

*

Hắn dừng chân trước một quán Internet, ngập ngừng thật lâu rồi mới bước vào. Đăng nhập Yahoo Messenger, gần 200 tin nhắn offline cho ba tháng mất tích. Hắn kéo thanh dọc nhìn thật nhanh, không có một dòng tin nào của cô ấy. Hắn hơi thất vọng.

Hắn lang thang ghé qua blog của cô ấy. Nó vẫn như thế. Hắn đọc entry mới nhất của cô, ngắn thôi, nó giống vài dòng rời rạc thì đúng hơn.

“Tháng 10....

Ở đâu đó...

...có những người mong chờ ngày sinh nhật của mình...

...có những bà mẹ đếm từng ngày mong đợi đứa con yêu đến với thế gian này...

...và có ai đó mong đợi một sự trở về của người yêu nơi xa...

Tháng 10...

Chúc em gái sinh nhật vui vẻ...

Tháng 10...

Chào đón sự ra đời của những đứa cháu yêu...

Tháng 10...

Anh có về không anh?”


Hắn khẽ cười vu vơ. Có cái gì đó thật vui.

Comment của Gió: “Lần đi trốn tiếp theo của anh, em sẽ đi cùng anh chứ, nhóc?”

~~~~~~~~~~Chữ ký~~~~~~~~~~
_______N.L________
Về Đầu Trang Go down
Ngọc Linh
Administrator
Administrator
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 209
Đô : 284
Danh tiếng : 4
Tham gia ngày : 22/11/2010
Đến từ : Nơi có Gió

Bài gửiTiêu đề: NEXT LEVEL   Wed Nov 24, 2010 10:10 am

Next Level?


Linh quấn lại cái khăn và bước ra khỏi cửa hàng bán sách. Khi cô hít một hơi dài, gió lạnh tràn vào lồng ngực rát rạt. Mấy ngày nay rét tăng cường nên mọi thứ dường như cũng run rẩy theo những cơn gió. Linh vội xoa xoa hai bàn tay vào nhau cho khỏi lạnh. Sáng nay vội ra khỏi nhà mà cô quên cả găng tay.


Một đôi tình nhân bước nhanh qua cô. Cô gái nép sát vào người chàng trai, hai má ửng hồng lên trong cái không khí u ám đầu đông. Tóc Linh bay lên, rối tung. Vài sợi tóc dính cả vào son môi, Linh cáu kỉnh lấy tay gạt đi. Con phố dưới chân cô như dài ra thêm cả cây số. Cô nhìn đồng hồ, còn sớm để đến giờ hẹn với Tú, nhưng cô biết làm gì đến lúc đó đây?


Nhắc đến Tú, cô lại chạnh lòng nhớ anh, như lâu nay cô vẫn nhớ anh một cách bất lực và đầy đau khổ. Người đàn ông mà cô yêu đó, chẳng đủ dũng cảm để vượt qua những rào cản, những quy tắc, những khuôn phép. Nhưng cô không trách anh, không trách một chút nào, vì cô hiểu nỗi khổ của anh. Cô càng không muốn đặt anh vào tình thế khó xử với gia đình. Cô yêu, theo cái cách của một người yếu thế hoàn toàn, bị động hoàn toàn. Bản thân cô vốn không có nhiều sự lựa chọn cho riêng mình.


Ngồi vào chiếc bàn trống cạnh cửa, cô gọi cho mình một cốc trà bạc hà và giở cuốn sách mới mua ra đọc. Nếu cứ ngồi không, chắc cô lại nhớ đến anh nữa, và biết đâu lại khóc nữa. Ngày hôm nay cũng quá đủ ảm đạm rồi, cô không muốn tâm trạng mình nặng nề thêm chút nào.


Nhưng cô đọc chưa được năm trang sách thì có giọng nói trầm trầm ngay cạnh vang lên:


-Ủa, Linh, em làm gì mà ngồi ở đây? Đọc sách à?


Linh ngẩng đầu lên, cô cũng ngạc nhiên không kém. Người đó là Duy- trưởng phòng tài chính của công ty nơi cô làm việc. Hôm nay là cuối tuần nhưng anh vẫn xuất hiện với trang phục công sở thường ngày. Linh không nghĩ là Duy lại biết mình vì cô làm bên mảng Marketing. Thỉnh thoảng hai người có gặp nhau trong những buổi họp mặt nhân viên công ty, và thỉnh thoảng cô có gặp anh khi cô đi họp ban giám đốc thay cho trưởng phòng của mình. Chỉ thế thôi, nên việc gặp anh ở đây, và việc anh chủ động chào cô làm cô sửng sốt lắm.


Duy- trung tâm của những lời bàn tán của các cô gái trẻ trong công ty- là một người đàn ông thành đạt. Những mảng sống riêng của anh luôn được đưa ra làm đề tài bàn tán của chị em trong công ty khi giải lao. Sở hữu một gương mặt, một đôi mắt lạnh, nhưng cái sự kiêu kì ấy lại càng làm cho các cô gái phải chao đảo. Linh cũng thế. Cô cũng không nằm ngoài cái quy luật ấy, chỉ có khác là cô không mộng mơ, hay nói đúng hơn, cô biết mình không có đủ cơ sở để mộng mơ. Cô để mình chìm hẳn xuống so với họ. Không yêu sẽ làm cô thấy an toàn hơn, đỡ tự ti hơn về bản thân mình.


Đôi mắt thẫm sâu của Duy nhìn thẳng vào mắt cô, anh đang chờ đợi cô trả lời.


-À vâng…- Cô gập quyển sách lại, lúng túng đáp- Em có một cái hẹn, nhưng đến sớm quá! Còn anh?


-Anh cũng thế.- Duy cười- nụ cười hiền hiếm hoi lắm mà người ta mới thấy ở anh.


Linh ngạc nhiên lắm, người bận rộn như anh mà cũng có lúc có thời gian để chờ một ai đó. Có lẽ đây là một cuộc hẹn quan trọng với anh chăng?


-Bạn anh chưa đến à?


-Ừ, chưa. Cô ấy hẹn 15 phút nữa.


-Anh ngồi xuống đi, bạn em cũng còn lâu mới đến.


-Anh ngồi đây được chứ? Có phiền gì không? Nếu em đang đợi bạn trai thì anh nghĩ anh không nên ngồi đây.


-Không có gì…- Cô lắc đầu, gương mặt phảng phất một nụ cười gượng, trước anh, cô càng thấy mình nhỏ bé một cách thảm hại.


Duy gọi một tách café đen rồi quay vào nhìn cô, tiếp một cách tự nhiên:


-Anh ước gì cũng có thời gian thảnh thơi ngồi nhâm nhi café và đọc sách như em.


-Điều đó bản thân anh cũng làm được mà… Ví dụ như lúc này chẳng hạn…


-Ừ… Anh cũng ngạc nhiên là hôm nay anh lại đến sớm như thế. Tiếc là không có quyển sách nào ở đây. Em hay đến đây uống café không?


-Trước đây thì có, còn lâu rồi em cũng không ghé qua đây.


-Vì sao?


-Cần làm thế để gạt bỏ một số thứ ra khỏi đầu mà anh.- Cô đáp nhẹ.


-Em chưa có bạn trai đúng không?- Duy đột ngột hỏi.


-Ừm…- Cô nhấp một ngụm trà bạc hà mà nghe cổ họng cháy rát.


-Xin lỗi đã chạm đến vấn đề riêng tư của em.


-Không có gì đâu ạ!- Cô cười trả lời.


Duy định nói gì thì anh nhìn ra cửa, kêu lên:


-A, người anh hẹn đến rồi, anh phải đi đây. Gặp em sau nhé!


-Vâng…


Duy đón một cô gái ở ngay cửa. Cô gái cao, rất đẹp và có vẻ quý phái. Họ đến ngồi ở một bàn cách chỗ cô khá xa. Một chút chống chếnh trong lòng Linh vụt đến, nhưng rồi cô tàn nhẫn gạt nó ra khỏi đầu. Và cô lại tiếp tục với những trang sách còn dở.


Cô mải miết đọc cho đến khi, lần thứ hai, lại một giọng nói nam trầm nữa vang lên, nhưng giọng nói này với cô quen lắm.


-Em đến lâu chưa? Anh không đến muộn chứ?


Tú ngồi xuống chiếc ghế mà trước đó mà Duy đã ngồi. Linh gấp quyển sách lại, nhìn anh với vẻ hờ hững nhất mà cô có thể làm được.


-Là em đến sớm thôi.


Rồi đột nhiên cả hai im bặt và lúng túng không biết nói gì trước cuộc gặp mặt đã được hẹn và chuẩn bị trước này.


Linh cố nén sự đau khổ vào bên trong, cố để anh thấy là cô vẫn ổn, hoàn toàn ổn từ khi không có anh. Anh ra đi, để lại trong lòng cô cả một khoảng trống mênh mông, cô cứ chới với mãi trong đó mà không sao tìm được lối ra. Anh là mối tình đầu của cô, mối tình duy nhất của cô cho đến lúc này.


-Em gầy quá!- Tú đau lòng nhìn cô.


-Vẫn thế mà.- Cô cho hai bàn tay gầy guộc của mình xuống dưới bàn, nhưng cô biết, chẳng cần làm thế thì trông cô cũng thảm hại lắm rồi.


-Anh sắp cưới.


Tú thông báo với cô tin đó, mắt lén nhìn cô, anh chỉ mong cô đừng khóc hay đừng ngã gục, vì anh cũng sẽ bị sự yếu đuối của cô làm cho yếu đuối theo.


-Thì cũng đến lúc rồi còn gì.- Linh cười nhạt.


-Ừ… mẹ anh cứ giục nên sang tháng bọn anh cưới luôn. Anh hẹn em ra đây để đưa cho em thiếp mời.


Tú đặt tấm thiệp hồng lên bàn, đẩy về phía cô một cách ngập ngừng.


-Anh nghĩ là tôi có thể đến chúc phúc cho anh sau khi anh đã đá tôi ra khỏi cuộc đời anh sao?


Cô chua chát cười hỏi lại.


-Linh, em đừng thế. Anh thực sự không muốn làm tổn thương em.


-Nhưng anh đã…


-Em biết là anh không còn lựa chọn nào khác mà… Em biết là anh đã phải đứng giữa hai lựa chọn, em và gia đình… Anh…anh…


-Tôi biết…Tôi biết hết. Đâu cần đợi đến lúc này để nghe anh giải thích đâu. Tôi hiểu từ cái ngày mẹ anh đến gặp tôi và nói rằng không đời nào mẹ anh nhận tôi về làm dâu cơ.- Linh bĩu môi một cách mỉa mai, nhưng là cô mỉa mai chính bản thân cô.


-Anh xin lỗi.


-Anh có lỗi gì đâu.- Linh lắc đầu- Mẹ anh làm thế là đúng. Chẳng có bà mẹ nào chấp nhận được một cô con dâu gầy gò ốm yếu cả, còn sinh con đẻ cái cơ mà…


-Linh…


-Anh không phải làm như cảm thấy có lỗi với tôi.- Linh lắc đầu lạnh lùng.- Tôi không trách anh chút nào đâu, vì mẹ anh có lý, và anh cũng có lý khi không chọn tôi. Ngoài tình yêu ra, tôi chẳng thể cho anh cái gì khác được cả, mà tình yêu lại là thứ không bền vững nhất…


Cô cầm lấy tấm thiệp trên bàn, bỏ vào túi xách, đứng dậy nói:


-Thiệp tôi cũng đã nhận rồi. Tôi sẽ không đến chúc mừng anh đâu, nhưng yên tâm, tôi đã bước chân ra hẳn cuộc đời của anh rồi, nên sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.


Cô đi vội ra cửa, nhanh đến nỗi Tú không kịp nói thêm câu gì, nên anh cũng chẳng thể thấy nước mắt cứ thế trào ra đẫm trên má cô.


Cô lại tự làm đau mình rồi. Cô đâu có muốn nói với anh những lời quá quắt như thế, cô không muốn làm anh đau. Nếu có đau, thì cũng chỉ nên để một mình cô đau, một mình cô chịu mà thôi.


Một bàn tay giữ lấy tay cô, kéo cô lại, cô đã ngỡ, đã hy vọng biết bao người đó là Tú. Nhưng nhìn vào ánh mắt của Duy, người đang nắm tay cô lúc này, Linh thấy có gì đó hoang mang trong anh.


-Sao anh lại đi theo em?- Cô vội lau nước mắt đi, nhìn về hướng quán café, ngạc nhiên hỏi.


-Anh thấy em không ổn, em đang khóc.- Duy bối rối buông tay cô ra.


-Anh đang có hẹn với ai trong đó mà?


-Ừ, anh bỏ lại cô ấy ở trong đó.- Duy vẫn chưa lý giải được tại sao anh lại chạy theo cô vào cái khoảnh khắc cô vụt chạy ra cửa hàng với đôi mắt đẫm nước.


-Em không sao đâu, anh cứ vào với chị ấy đi.


-Vào đó và đứng đây với em đâu có gì khác nhau.


-Sao lại không mà. Nếu hai người đang hẹn hò thì việc đó quan trọng lắm đấy.- Cô cười.


-Nếu anh và em đang hẹn hò thì việc đó đâu còn là vấn đề đâu.- Duy nhún vai.


-Nhưng chúng ta đâu có hẹn hò.


-Chúng ta có thể bắt đầu, ngay từ lúc này mà.


Lời đề nghị đột ngột của Duy làm cô sựng lại. Gương mặt cô bỏ bừng lên, nhưng không phải vì ngượng ngùng mà vì cơn tức giận làm cô xúc động đến đỏ cả mặt.


Cô quay ngoắt người đi, bước vội về phía bến xe bus.


-Em nghĩ anh đang đùa cợt em sao?- Duy lại chắn ngang trước mặt cô.


-Chính xác là anh đang lôi em ra làm trò cười.- Cô tức giận đáp lại, giọng gay gắt.- Anh biết gì về em nào? Không đúng không? Đơn giản là chúng ta chỉ là những người làm chung trong một công ty có đến 2000 nhân sự. Em cũng chẳng phải là nhân viên dưới quyền anh đến độ anh có thể hiểu gì đó về em. Và nếu có, thì em cũng không muốn hẹn hò cùng anh…


Linh gạt tay Duy ra, bước lên một chiếc xe bus vừa đến, không phải là tuyến xe cô muốn bắt, nhưng sẽ là tuyến xe đưa cô ra khỏi sức hấp dẫn của người đàn ông này.


“Không biết gì về em ư, Linh?”- Duy ngẩn người nhìn theo chiếc xe bus- “Có lẽ tôi chẳng biết gì về em ngoài việc em luôn đi ăn trưa một mình, luôn ở lại công ty thật muộn, luôn từ chối lời mời của những anh chàng khác trong công ty. Và em không nhận ra là tôi luôn muốn đến gần em hay sao? Em phong tỏa bản thân em như thế để làm gì đây?”
.
.
.
.
.
.
.

Cho đến một lúc nào đó khi cô ấy bước ra khỏi cái vỏ bọc tự ti về bản thân mình rồi, tôi sẽ kể cho bạn nghe phần tiếp của câu chuyện. Còn lúc này đây, tôi cũng chỉ dám hy vọng, là cô ấy sẽ tìm được hạnh phúc thực sự cho bản thân mình.


~~~~~~~~~~Chữ ký~~~~~~~~~~
_______N.L________
Về Đầu Trang Go down
Ngọc Linh
Administrator
Administrator
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 209
Đô : 284
Danh tiếng : 4
Tham gia ngày : 22/11/2010
Đến từ : Nơi có Gió

Bài gửiTiêu đề: TÌNH YÊU TRỞ LẠI   Wed Nov 24, 2010 10:11 am

TÌNH YÊU TRỞ LẠI


- Anh có ý định trở về không?

- Sao em muốn biết điều đó?

- Bạn bè thì quan tâm chút thôi.

- Không, anh không muốn về. Anh thích bay nhảy.

***

- Mình yêu nhau thế này, gần nhau rồi, đến lúc làm sao xa nhau được?

- Cứ làm anh lo lắng thôi. Ngày hôm qua đã qua đi với bao lỗi lầm không thể sửa chữa. Hãy để nó qua đi. Ngày mai không ai biết trước. Hãy cứ để nó tự đến. Chỉ có hôm nay là của em. Hãy sống hết mình cho hôm nay để không phải hối hận như hôm qua và lo lắng cho ngày mai.

***

Sân ga.

Mưa.

Lạnh.

Ồn ào.

Và có cả nỗi buồn không thể cất thành lời.

- Anh lên tàu đi, sắp đến giờ tàu chạy rồi.- Hân bịn rịn nắm lấy tay Minh không muốn buông ra.

- Em sẽ nhớ anh chứ?- Minh cúi nhìn cô.

Lặng lẽ gật đầu, Hân không dám nhìn vào mắt anh.

- Yêu anh nhiều không?- Minh hỏi lại cái câu hỏi mà anh đã hỏi hàng trăm lần trong những ngày ngắn ngủi hai người gần nhau.

Lại gật đầu lần nữa. Hân muốn khóc òa lên.

Minh choàng tay ôm siết lấy cô, hôn nhẹ lên tóc cô, thì thầm:

- Vậy tại sao anh đi lại không khóc?

Hân khóc nấc lên trong tay anh. Anh chưa đi mà cô đã nhớ anh rồi. Cô nhớ lần đầu gặp nhau anh đã ôm cô chặt thế nào. Nhớ nụ hôn đầu đầy nồng nàn mà anh trao. Nhớ cả cái cách anh ôm cô vào lòng khi cô giận dỗi. Nhớ mùi nước hoa nhè nhẹ của anh. Nhớ cái cách anh đột ngột kéo cô lại gần và hôn nhanh lên môi cô khi cả hai đi bên nhau. Mùa đông năm nay với cô thật ấm áp.

Vậy mà đã đến ngày anh đi. Anh trở lại với cuộc sống sôi động trong kia, với một nơi không có cô. Nơi đó đầy những cô gái theo đuổi anh. Cô không muốn anh đi.

Mặc cho sân ga đông đúc với bao người qua lại, anh cúi đầu, trao cô một nụ hôn thật dài. Nhưng điều đó cũng không làm cô thôi khóc. Hân nghe vị đắng của nước mắt trong nụ hôn của anh, lòng cô đau tê tái. Tiếng người báo tàu sắp chạy, Hân giật mình, lau vội nước mắt, bảo anh:

- Anh lên tàu đi, không là em không cho anh đi nữa đâu.

Minh ngoái lại nhìn con tàu rồi cúi xuống hôn cô lần nữa và thì thầm vào tai cô:

- Anh sẽ rất nhớ em đấy, bé ngốc của anh. Anh sẽ sớm về với em thôi. Chờ anh nhé!

Và anh đi lẫn vào dòng người hối hả, chen chúc. Hân thần thờ nhìn theo con tàu cho đến khi sân ga chỉ còn lại những cơn gió lạnh lùng, cô vẫn còn chôn chân nguyên vị trí cũ, nơi Minh bỏ cô lại với một nụ hôn như gió thoảng.

***

- Nhớ anh nhiều không?

- Em nhớ anh lắm.

- Nhớ thế nào?

- Không muốn sống nữa.

Im lặng. Rồi Minh nói:

- Mình dừng lại đi em. Anh cũng không thể sống như thế này mãi được. Anh chỉ sợ đến lúc anh không chịu nổi nữa, anh sẽ làm điều có lỗi với em. Anh không muốn làm em đau lòng.

Im lặng. Hân cúp máy.

Đêm. Hân nhắn một tin thật dài sau khi đã khóc một trận như mưa như gió.

“Em nghĩ anh đúng. Mình nên dừng lại thôi. Em hiểu cảm giác yêu mà không được chạm vào người mình yêu nó khó chịu đến nhường nào. Em không thể đem đến cho anh những điều đó. Hơn nữa, em không thể theo anh vào đó, em cũng không muốn làm người ngăn cản bước chân anh, những ước mơ bay nhảy của anh. Cảm ơn anh đã cho em cảm giác yêu và được yêu là thế nào. Hãy cho em thời gian để quên anh.”

Rồi Hân tắt máy. Hôm sau cô thay số.

***

Hai năm trôi qua.

Minh chia tay cô bạn gái mới bằng một nụ hôn rồi quay xe ra về. Đây là cô bạn gái thứ 15 kể từ sau khi anh chia tay với Hân. Dù có bao lần nghiền nát họ trong tay mình, phủ lên họ những nụ hôn đầy ham muốn, anh cũng không thể nào lấp đầy được khoảng trống trong lòng mình. Hân đã quên anh chưa? Anh cứ tưởng tình cảm xa xôi như thế càng dễ quên, nhưng hình như anh lầm. Anh chưa khi nào quên nổi Hân từ cái ngày điên rồ ấy. Anh nhớ cô đến quay quắt, để quên, anh lao vào những cuộc tình, vào những giây phút mây mưa rồ dại. Đôi khi anh muốn quên cô vì thấy mình cần có trách nhiệm với người yêu mới. Nhưng chính họ lại chẳng xem trọng việc đó, làm anh hẫng hụt và chán nản. Anh cũng chẳng rõ mình đã quen những người kia như thế nào. Có khi chỉ là tình yêu trong hai tuần. Dài lắm thì cũng được ba tháng. Anh không cảm thấy thỏa mãn khi ở bên bất kì ai. Sự nghiệp lên nhanh chẳng làm anh vui hơn. Anh từng ước ao được bay cao, bay xa, được sang Mỹ hay những nước giàu có hơn để thỏa mãn tham vọng của mình. Giờ đây, đứng trước cơ hội sang Singapore làm giám đốc điều hành một chi nhánh công ty ở đó, anh cũng chẳng cảm thấy vui thú gì. Nhưng biết đâu công việc và một thế giới xa hơn sẽ giúp anh nhanh chóng quên cô đi?

Việc đầu tiên anh làm để quên được quá khứ là cất đi tấm ảnh anh chụp trộm cô khi cô đang nấu ăn, tấm ảnh anh đã rửa và vẫn nằm trong ví của anh bấy lâu nay. Nó là lý do khiến một cô bạn gái cũ của anh giận dỗi và đòi chia tay. Anh chẳng bận tâm. Thế là chuyện tình dừng ở đó. Sau đó anh thay desktop của chiếc laptop, cũng là một tấm hình của cô. Anh dọn sạch hòm thư bao gồm tất cả những email mà cô đã viết cho anh, mặc dù anh đã thay hòm thư khác và không dùng đến địa chỉ mail đầy kỉ niệm này nữa. Cuối cùng, anh xóa phần tin nhắn lưu trong điện thoại. Anh đọc lại tin nhắn cuối cùng mà anh đã gần như thuộc lòng: “Em nghĩ anh đúng. Mình nên dừng lại thôi. Em hiểu cảm giác yêu mà không được chạm vào người mình yêu nó khó chịu đến nhường nào. Em không thể đem đến cho anh những điều đó. Hơn nữa, em không thể theo anh vào đó, em cũng không muốn làm người ngăn cản bước chân anh, những ước mơ bay nhảy của anh. Cảm ơn anh đã cho em cảm giác yêu và được yêu là thế nào. Hãy cho em thời gian để quên anh.” Và cả tin nhắn cách đó rất lâu: “Anh có ý định trở về không?”.

Đọc tin nhắn. Minh bật dậy khỏi giường gọi cho cô và chợt nhớ ra là cô đã thay số. Blog và facebook đều vắng bóng cô. Cô đã tự tìm cách bốc hơi ra khỏi cuộc sống của anh. Để cho anh được yên ổn với cuộc sống của anh. Anh đã quên Hân là người vô cùng thông minh và tinh tế.

***

Hân chụp cho đôi bạn trẻ tấm ảnh rồi trao máy ảnh lại cho họ. Hôm nay là chủ nhật nên công viên đông hơn thường lệ, mặc dù mùa đông vào đây rất lạnh. Hình như đã thành thói quen không bỏ, ngày chủ nhật nào cô cũng đến đây, nếu không dạo chơi thì cũng đến đọc sách. Đây là nơi lần đầu cô gặp Minh. Hai người đã ôm hôn nhau rất lâu chính tại nơi này. Hai năm không đủ để cô quên anh, vì hình như cô chẳng tìm ra lý do gì để quên được anh. Cô đã thử bắt đầu với một vài anh chàng, nhưng đều không thể quên nổi Minh. Hơi ấm của anh vẫn luôn bao quanh cô, làm cô không có cảm giác gì khi ở cạnh những người con trai khác.

- Anh tưởng em không thích những nơi lạnh lẽo?

Một giọng nói quen thuộc cất lên mà cô ngỡ mình đã quên hẳn rồi. Cô ngẩng đầu lên, cuốn sách rơi tuột xuống chân. Minh đứng đó mà cô tưởng mình nằm mơ. Cô đứng dậy, lắp bắp:

- Sao anh lại ở đây?

- Anh nhớ nơi này nên đến đây.- Minh nhún vai tiến lại.

- Ý em là tại sao...

Cô chưa nói hết câu thì Minh đã lao đến, ôm chặt lấy cô, y như lần đầu hai người gặp nhau, anh nói nhanh:

- Ngốc quá. Em vẫn ngốc như ngày trước vậy. Vì anh nhớ em. Vì anh không thể sống mà không có em. Ngốc có nhớ anh không? Còn yêu anh không?

- Còn công việc, còn ước mơ của anh?- Hân băn khoăn trong vòng tay anh.

- Anh mặc kệ. Không có em thì anh chẳng thích thú chuyện gì khác.
Trước mắt anh chỉ cần em thôi. Mình cưới nhau nhé.

- Rồi anh lại đi. Em thì không thể...

- Đừng nói nữa...- Anh ngăn cô lại- Anh biết lỗi của anh rồi. Cho anh xin lỗi. Anh đã phải đi một chặng đường quá dài để nhận ra anh cần em biết chừng nào.

Một dòng nước mắt lăn dài trên má Hân. Cô khóc. Giọt nước mắt của niềm hạnh phúc vô bờ. Minh cúi xuống. Họ trao nhau nụ hôn dài bất tận như cái lần đầu tiên họ đến bên nhau

~~~~~~~~~~Chữ ký~~~~~~~~~~
_______N.L________
Về Đầu Trang Go down
Ngọc Linh
Administrator
Administrator
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 209
Đô : 284
Danh tiếng : 4
Tham gia ngày : 22/11/2010
Đến từ : Nơi có Gió

Bài gửiTiêu đề: BẢN TÌNH CA KHÔNG LỜI   Wed Nov 24, 2010 10:13 am

BẢN TÌNH CA KHÔNG LỜI

Tôi nằm trên giường, mắt không rời trần nhà, tai lắng nghe tiếng tích tắc đều đặn đến khó chịu của chiếc đồng hồ Thụy Sĩ kiểu cách và nghĩ về giấc mơ đêm qua. Đêm qua tôi lại mơ thấy em. Đã hai tháng nay, dường như ngày nào tôi cũng chỉ mơ một giấc mơ lặp đi lặp lại, không có gì đổi khác: Em ngồi đó, lặng lẽ chơi đàn và thả hồn theo khúc nhạc êm dịu. Chính dáng vẻ đó đã khiến tôi làm quen và yêu em. Nhưng giờ đây, tôi lại không thể làm gì hơn là quanh quẩn ở nhà và điên đầu với nỗi nhớ em...


***

Khoảng bốn tháng trước, tôi gặp em lần đầu tiên tại một quán cafe nhỏ trên đường Trần Duy Hưng. Tuy đó chẳng phải là một ngày cực kì đẹp trời hay có lá thu bay lãng mạn như những tập phim Hàn, nhưng đó thật sự là một ngày đáng nhớ đối với tôi.


Sau bữa tiệc đình đám, đập phá tung trời tại một nhà hàng hạng sang nhìn ra biển ở Hải Phòng, tôi cùng vài tên cạ cứng nhảy lên xe phóng về Hà Nội. Mệt nhoài với việc hò hét, nhảy nhót và chếnh choáng men say do mấy ly rượu ngoại hạng nặng gây ra, tôi chỉ muốn về nhà và đánh một giấc. Nhưng Hải và Trung thì nhất định lôi tôi vào một cái quán cafe quỷ quái nào đấy mà theo lời bọn bạn úp mở thì có một thử thách thú vị đang chờ tôi ở đó. Bảo và Thịnh ngoái lại nói với tôi một câu đầy khiêu khích: "Về nhà làm gì khi trời thì đẹp mà phố thì vui thế này, mày? Hay mày sợ không qua được "ải" này?".


Rồi không đợi tôi trả lời, hai thằng rồ ga phóng thẳng đến chỗ hẹn trước. Bọn tôi vẫn thường có những kiểu thách thức quái dị kiểu đó và có một quy tắc ngầm là từ chối tức là chịu thua. Và tôi- kẻ chưa một lần ngã gục trước bất cứ thách thức nào- không thể chịu để mất mặt được!


Khi tôi, Hải, Trung bước vào thì Bảo và Thịnh đã gọi đồ uống xong và cười khẩy, giơ tay lên vẫy chúng tôi. Tôi kéo ghế ngồi một cách uể oải. Tên quán thì hay thật đấy- Valentine- kiểu trang trí lãng mạn thật đấy, nhưng không phù hợp với cá tính ồn ào của bọn tôi chút nào. Trung nháy mắt với tôi và cười đẩy ẩn ý:


"Mày sẽ không phải hối hận đâu! Có trò vui đấy! Một em rất đáng để mày liếc qua và thử mức độ hào hoa của anh chàng điển trai nhất nhóm mình."


Tôi cằn nhằn với hắn:


"Nếu mày lại tăm tia được em lễ tân nào đó ở đây thì tao đi về. Tao không khoái bọn con gái ấy."


Tôi toan đứng dậy nhưng hắn đã kéo tay tôi lại, đưa mắt về phía cuối phòng ra hiệu cho tôi. Tò mò, tôi nhìn về hướng đó. Một chiếc dương cầm đặt cạnh cửa sổ có dây leo quấn đan xen, thật duyên dáng dưới ánh nắng nhạt.


Tôi nhìn tên chiến hữu tỏ vẻ không hiểu làm hắn chưng hửng:


"Nhìn kĩ chút đi mày! Nàng đang chơi đàn đó! Mày không nghe thấy tiếng đàn sao?"


Quả thực, không biết có phải tại mấy ly rượu không mà đầu óc tôi lúc này cứ mơ mơ màng màng. Nghe Trung nhắc tôi mới nhận ra thứ âm nhạc mà tôi nghe nãy giờ hoàn toàn xuất phát từ phía chiếc dương cầm kia.


Tôi nhìn ra phía đó một lần nữa với thái độ chăm chú hơn. Tôi chỉ nhìn thấy một vầng trán cao và rộng thấp thoáng sau chiếc dương cầm. Ấn tượng đầu tiên về vầng trán ấy quả thực rất mạnh đối với một kẻ xưa nay chỉ nhìn đời bằng nửa con mắt như tôi. Đó hẳn phải là một cô gái rất cương nghị, và tiếng đàn du dương tuyệt diệu ấy chứng tỏ cô ta là người có tâm hồn đẹp.


Chà, không tồi đâu!


Tiếng cười khanh khách của Thịnh làm xáo động suy nghĩ của tôi. Đó là kiểu cười quen thuộc của hắn, tôi đã quen rồi, nhưng không hiểu sao hôm nay nó lại khiến tôi giật mình. Hắn nheo nheo mắt nhìn tôi kiểu "đây biết rồi" và nói xỏ xiên:


"Bỗng một ngày đẹp trời, chàng hoàng tử kiêu ngạo nhìn thấy một cô gái chơi dương cầm tuyệt xinh, và thế là tim chàng ta rớt cái "bịch" xuống làm trời đang xanh là thế chợt nổi cơn giông... Ha ha."


Thằng này nó đang muốn nhại lại câu nói cửa miệng của tôi. Tôi từng nói nếu có ai đó làm tôi xao động ngay cái nhìn đầu tiên thì chắc chắn lúc đó trời đang đẹp mấy cũng sẽ nổi giông bão ầm ầm. Tôi tự tin thế vì xưa nay chỉ có tôi làm người ta xao xuyến chứ có ai làm tôi động lòng ngay được.


Cả bọn cười ầm lên khiến tôi muốn nổi cáu. Xưa nay thường cái gì tôi cũng đúng nên chưa khi nào tụi nó dám cười vào mũi tôi như thế. Thấy tôi chuẩn bị nổi giận, Bảo vội hạ hỏa: "Mày cứ từ từ... Suốt tuần qua bọn tao đã thử mọi cách mà vẫn không đổi lấy được một nụ cười của nàng. Có thế mới phải mượn đến tay "lãng tử tình trường" như mày. Tao đảm bảo là đi đứt những cô bé trước đây của mày."


Nghe một tràng "quảng bá sản phẩm" của thằng bạn, tôi chẳng "xúc động" mấy. Chắc nó chỉ lia cho nàng vài đường kính lúp thôi chứ các em đã từng khoác tay tôi đều có nhan sắc ở mức "đỉnh của đỉnh" cả.


Hải tiếp tràng "chào hàng" của Bảo bằng sơ yếu chiến thuật tác chiến:


"Nghe đây, sau nhiều lần thất bại bọn tao đã rút ra được một bài học: nàng không thích các công tử, đại gia. Bằng chứng là cả bốn đứa bọn tao lần lượt đều bị nàng làm cho thất bại ê chề. Còn những thằng có vẻ quê quê lại được nàng đáp lại, ít nhất là một nụ cười duyên chết người. Mày về "tẩy trần" đi rồi hãy tiếp cận nàng. Nếu không phải nàng biết hết mặt bọn tao rồi thì cơ hội này chẳng đến tay mày đâu. Thôi, uống cafe đi, cafe ở quán này cũng không đến nỗi tồi lắm mà."


Tôi khuấy tách cafe, chốc chốc lại liếc mắt về phía đàn dương cầm. Mặc dù vẫn tỏ ra dửng dưng nhưng nếu nói tôi không chú ý gì đến người ngồi sau chiếc dương cầm kia thì chắc chắn là nói dối. Thực ra nàng là người thế nào mà khiến cả bốn thằng chiến hữu của tôi, vốn có những sở thích khác nhau đều đánh giá cao đến vậy? Bọn tôi tán dóc vài ba câu rồi cũng giải tán. Tôi về nhà, mang theo nỗi băn khoăn về một cô nàng chưa biết mặt cũng chẳng biết tên.


Tôi không đợi "kế hoạch" của bọn bạn mà độc lập tác chiến. Ngày hôm sau, tôi mặc chiếc áo sơ mi đã là lượt cẩn thận do chị giúp việc chuẩn bị (sau khi mắt tròn mắt dẹt trước yêu cầu của tôi) và chiếc quần tây đứng đắn.


Ngắm mình trong gương, tôi tặc lưỡi thấy vẻ trí thức của mình cũng không quá "lệch pha" với bộ mặt điển trai của mình. Tôi xuống nhà. Tấm thảm Thổ Nhĩ Kỳ sặc sỡ với những chi tiết cầu kỳ luôn làm tôi ngứa mắt, hôm nay tôi cũng chẳng mấy để ý. Phải nói là tôi đang rất vui, rất háo hức, hệt như đứa trẻ con sắp được bóc quà Noel của ông già tuyết vậy.


Tôi trèo lên con Dylan và tra chìa, sực nhớ ra điều gì, tôi lại chạy vào bếp và hỏi chị giúp việc về ti tỉ thứ liên quan đến xe bus, mà phải thừa nhận là tôi hoàn toàn mù tịt. Tôi bỏ mặc sự lo lắng của chị ta rằng: "Cậu không đi được loại xe ấy đâu!" và chạy ra phố. Nhưng quả thật là tôi shock nặng khi vừa mới chen chân để trèo lên một cái xe bus: quá đông đúc, chật chội, chen lấn làm tôi nóng bức đến khó thở.


Tôi chìa tờ 100 000 (lẻ nhất) trong ví ra cho anh phụ xe và bị anh ta "mời xuống" thẳng thừng. Dù hơi bực mình trước cách xử sự của anh ta, tôi vẫn thầm cảm ơn điều đó vì nhờ thế tôi đã thoát được cái chuồng khỉ quái quỷ mà con nào cũng cố giành cho mình được một chỗ treo mình lý tưởng ấy. Vấn đề bây giờ là đến quán cafe bằng cách nào cho nó bình dân nhất? Không thể dắt con xe lúc nào cũng bóng loáng kia của tôi đến được. Đi bộ ư? Không thể được! Quá xa. Xe ôm? Sau khi nghe lời khuyên chí lý bằng giọng ngái ngủ của Trung trong phone, tôi quyết định đi taxi đến gần đó rồi xuống đi bộ.


3h chiều, tôi có mặt trước quán Valentine. Bước vào quán, tôi chọn một chiếc bàn dễ quan sát em hơn- cô gái bí ẩn với những bản nhạc êm dịu. Từ chỗ đó, tôi có thể mặc sức nhìn ngắm em. Em mặc chiếc váy trắng đơn giản, mái tóc đen dài rất tự nhiên xõa xuống đôi bờ vai nhỏ nhắn, nhưng tôi vẫn chưa thấy rõ mặt em. Em đang chơi một bản Romance ngọt ngào. Tôi nhịp nhịp ngón tay xuống bàn, chờ đợi bản nhạc kết thúc. Rồi một vài tiếng vỗ tay lác đác vang lên, tôi rút bông hồng trắng cắm trong chiếc lọ nhỏ đặt trên bàn và đứng dậy, đi về phía em.


Tôi đứng trước em, đưa bông hoa ra và khẽ nói:


"Bản nhạc thật tuyệt! Bạn cho phép mình được tặng bạn bông hoa này chứ?".


Em ngước lên nhìn tôi, hơi ngỡ ngàng. Và em mỉm cười. Tôi choáng váng thật sự! Quả thật là đến lúc này, đối diện với em, tôi mới thấy bọn bạn hoàn toàn không quá lời chút nào. Em có đôi mắt nâu, to với hàng mi cong dài, vừa như cởi mở, vừa như chứa đựng đầy bí ẩn, đôi mày toát lên một vẻ kiên cường đến kì lạ và làn môi hồng nổi bật trên nền da trắng.



Tôi đứng sững nhìn em và suýt trở thành kẻ vô duyên ngớ ngẩn nếu không sực tỉnh, trao cành hồng vào tay em và nói câu gì đó trước khi tô thấy mình đứng ở ngoài đường. Tôi lang thang trong công viên cả phần còn lại của chiều ngày hôm đó, không làm được gì nhiều hơn là hình dung ra khuôn mặt và nụ cười của em. Em khác hẳn những cô nàng đỏng đảnh tôi từng gặp. Em không kiểu cách và giả bộ kiêu kì. Và cả tình cảm của tôi lúc này, cũng là thứ tình cảm đặc biệt lần đầu tiên tôi có với một người con gái.



Cho đến khi trời tối hẳn thì tôi mò được về đến nhà. Chị giúp việc hoảng hồn khi ra mở cổng cho tôi. Chị xoắn lấy tôi và hỏi liên tục điều gì đó (liên quan đến xe bus thì phải) bằng một giọng lo lắng. Tôi không nói gì, dợm bước lên phòng. Tôi nằm vật ra giường và thấy mình hình như là ốm, đầu hơi nóng và người hơi khó chịu. Tôi không bao giờ nghĩ rằng việc tiếp cận một cô gái bình dân lại khiến tôi phát ốm lên thế này.


Tiếng bản "Walking in the sun" đổ dồn, tôi không bắt máy. Cho đến khi nó làm tôi phát cáu thì tôi giằng mạnh lấy và hét vào điện thoại:


"Alô!?"


Tiếng Hải ở đầu dây bên kia hỏi ngay:


"Sao rồi mày?"


Tôi đáp cộc lốc:


"Chẳng sao cả."


Hải chính là người đầu tiên phát hiện ra em, và cũng là thằng bạn đầu tiên của tôi bị em làm cho thua ê chề khi cố tìm cách chinh phục em.


Hải nói:


"Tao cũng chẳng giúp mày được gì đâu vì tao cũng chẳng biết gì hơn về nàng so với tụi mày cả. Tao chỉ biết ngày nào nàng cũng đàn ở đó",


Tôi lạnh lùng dập máy không thèm chào hỏi tên chiến hữu chắc hẳn đang ngẩn người ra không hiểu gì. Lúc này tôi bắt đầu tự sỉ vả mình sao lúc ấy lại bất lịch sự thế, bao nhiêu kế hoạch "lâm tặc" bay đâu hết cả. Trước mặt em, tôi như một tên ngốc không hơn không kém.


Quyết tâm sửa chữa sai lầm và chinh phục em, những ngày sau đó tôi luôn đến nghe em đàn và tặng hoa em. Cái bàn tôi ngồi lần đầu tặng hoa em đã được đảm bảo luôn trống khi tôi đến. Nhưng mọi công sức tôi bỏ ra dường như đều công cốc. Lần nào nhận hoa của tôi em cũng chỉ mỉm cười. Dù nụ cười ấy có đẹp đến đâu thì dần dần đối với tôi nó cũng trở thành không đủ. Chí ít thì để xứng đáng với công sức bỏ ra, tôi cũng phải được nghe giọng nói của em hay mời em một tách cafe chứ? Cuối cùng, sau hai tuần, tôi quyết định sẽ mời em đi chơi công viên (có lẽ nên thế vì các nhà hàng hạng sang không phù hợp với túi tiền của một anh sinh viên cho lắm) và tôi sẽ nhân dịp đó tỏ rõ ý định theo đuổi em.


Em nhìn tôi một cách hết sức ngạc nhiên khi nghe lời mời của tôi. Sau đó, em hơi cúi xuống và suy nghĩ rất lâu, đến khi tôi mất kiên nhẫn, hỏi lại: "Em đồng ý chứ?" thì em mới khẽ gật đầu. Tôi sướng gần như phát điên và mất ngủ đêm đó!


Ngày hẹn cuối cùng cũng đến, tưởng chừng như nó sẽ là ngày hạnh phúc nhất đời tôi. Tôi cưỡi trên một chiếc xe máy đã cũ (mà không biết Trung kiếm nó ở đâu ra). Tụi bạn chuẩn bị cho tôi đủ thứ khiến chính tôi cũng có cảm giác mình chưa hẹn ai đi chơi bao giờ vậy. Tôi vừa đi vừa huýt sáo, trong đầu nhảy nhót những ý nghĩ hạnh phúc về thời gian sắp tới giữa tôi và em.


Chiếc xe làm tôi hơi bực mình một chút, nhưng cuối cùng tôi cũng đã đến nơi. Em đang đứng đó, ngay trước cửa quán cùng với một anh chàng cao lớn khác. Anh ta nhìn tôi từ xa, nói gì đó với em và em khẽ gật đầu.


Tôi còn chưa hết ngạc nhiên, dừng xe trước mặt em, định hỏi thì anh chàng đó đã lên tiếng trước:


"Chúng ta nói chuyện với nhau một chút được chứ?".


"Tại sao?"- tôi hỏi lại bằng giọng hơi bực bội vì con kỳ đà không quen biết này.


"Vì tôi muốn thế." Anh ta đáp lại bằng một giọng lạnh lùng và bước vào quán.


Tôi đưa mắt nhìn em, em chỉ quay đi, lảng tránh ánh mắt của tôi và em bước theo anh chàng đó vào trong. Tôi bước vào quán, anh chàng lạ mặt đang ngồi đợi tôi ở chiếc bàn tôi vẫn ngồi. Tôi đảo mắt tìm kiếm em, nhưng em đã biến đi đâu mất.


Anh chàng kia lên tiếng:


"Anh muốn theo đuổi cô ấy à?"


Tôi nhìn anh ta chau mày:


"Đúng vậy, nhưng tại sao anh lại quan tâm đến chuyện đó? Anh là ai?"


Anh ta đáp với vẻ mặt lạnh lùng nhất khiến tôi cũng có một chút rờn rợn trong người:


"Cô ấy không muốn gặp anh nữa, cô ấy không có chút tình cảm nào với anh cả. Và đơn giản hơn, tôi là bạn trai của cô ấy".


Dứt lời, anh ta xô ghế đứng dậy và đi ra cửa. Trước khi đi hẳn, anh ta còn ngoái lại nói một câu:


"Hãy từ bỏ ý định của anh đi trước khi tôi bực mình."


Tôi trở về với nỗi tức giận sôi lên trong máu, cũng chẳng nhớ đã quẳng cái xe vào đâu nữa. Tôi đi taxi về thẳng nhà. Tôi không thể ngừng nghĩ đến em và anh chàng lạ mặt kia. Nhất định tôi phải tìm gặp lại em, để nghe chính miệng em nói với tôi rằng trước giờ em hoàn toàn không có một chút tình cảm nào với tôi chứ không phải từ một tên xa lạ nào đó.


Ngày hôm sau, tôi lại đến Valentine. Thật may mắn! Em vẫn ở đó chứ không biến mất như tôi tưởng. Tôi bước vào khi em đang chơi bản "Romeo và Juliet" rất buồn. Khi em ngừng chơi, tôi bước lại phía em. Thấy tôi, em vụt đứng dậy bỏ chạy ra ngoài.


Tôi vội vã chạy theo em trên phố, con phố nhỏ và vắng vẻ lần đầu tiên tôi biết. Tôi bắt kịp em, giữ tay em lại.


Tôi hỏi em một loạt những câu hỏi về tình cảm của em đối với tôi những ngày qua, về anh chàng lạ mặt đi cùng em hôm trước, về lý do em không chịu nói với tôi lấy một lời. Và em bật khóc, đôi mắt đẫm lệ nhìn tôi nửa sợ hãi, nửa như giấu diếm điều gì đó. Tôi chợt thấy mình tồi tệ hơn bao giờ hết. Tôi kéo em tựa vào vai mình và vuốt tóc em: "Xin lỗi! Anh không định làm em sợ như vậy! Anh chỉ muốn em biết là anh yêu em!"


Em run lên trong vòng tay tôi, nhưng vội vã, em lại đẩy tôi ra. Tôi lặng im nhìn theo bóng em bé nhỏ xa dần trên phố. Vậy là rõ! Em không hề để ý gì đến tôi. Chỉ có tôi dại dột và ngốc nghếch sa vào chính cãi lưới do mình giăng ra. Chỉ có tôi là hoang tưởng về tình cảm của mình. Tôi thất thểu quay lại như một kẻ bại trận hoàn toàn.


Ngày hôm sau nữa, có lẽ đã thành thói quen, dù bao lần tự nhủ là không đến đó nữa, nhưng cuối cùng tôi vẫn đứng trước cửa quán Valentine vào giờ mà tôi hay có mặt ở đó. Đứng ngoài một lúc, tôi không nghe thấy tiếng đàn thường ngày của em. Hôm nay em không đến thật rồi. Tôi bước vào trong. Nhìn về phía đàn dương cầm lạnh lẽo, tôi nén một tiếng thở dài và tiến về phía chiếc bàn tôi vẫn ngồi. Nhưng tôi phải đứng sững lại khi thấy anh chàng hôm trước- bạn trai của em- đang ngồi đó với ly cafe nghi ngút khói. Vẻ mặt của anh ta trầm ngâm một cách kỳ lạ.


Tôi suy nghĩ trong vào giây và ngồi xuống đối diện với anh ta, hỏi bằng giọng chua chát (từ ngày biết em và yêu em, tôi đánh mất cả thói quen nói những lời ngạo mạn, khinh bạc):


"Tôi đã bỏ cuộc rồi, anh còn chuyện gì quên chưa cảnh cáo tôi sao?"


Anh ta nhìn tôi, nét mặt không hề có chút phản ứng nào. Đợi người phục vụ đem cafe ra cho tôi xong, anh ta mới lên tiếng:


"Cậu không hiểu những gì tôi nói với cậu lần trước sao?".


Tôi cười khẩy:


"Hiểu, thì đã sao? Anh còn muốn dạy dỗ gì tôi nữa thì nói luôn đi?"


Anh ta nhìn tôi rất lâu, cuối cùng, anh ta hỏi tôi, giọng hơi chùng xuống:


"Cậu yêu Phụng Anh thật chứ?"


Tôi hơi ngẩn người trước câu hỏi này của anh ta. Tôi hỏi lại bằng một câu hoàn toàn không liên quan gì đến câu chuyện của anh ta:


"Tên cô ấy là Phụng Anh à?"


Không trả lời câu hỏi của tôi, anh ta vẫn tiếp tục hỏi:


"Cậu sẽ làm bất cứ điều gì vì cô ấy chứ? Sẽ không bỏ rơi cô ấy vì bất cứ lý do nào chứ?"


Tôi bắt đầu thấy anh chàng này có vấn đề không bình thường, nhưng vẫn trả lời:


"Tất nhiên. Và chắc chắn là tình yêu đó không thua anh đâu".


"Ngay cả khi cô ấy... Phụng Anh... cô ấy... không thể nói được ư?"


Tôi trợn mắt, nhìn anh ta không nói được gì. Tôi thậm chí chưa tin những gì mình vừa nghe thấy. Tôi lắp bắp:


"Anh... nói gì?".


Và anh ta kể, anh ta tên là Hoàng Anh, không phải bạn trai mà là anh trai của Phụng Anh. Theo như câu chuyện của anh ta thì chỉ có hai anh em họ sống với nhau. Phụng Anh được nhận vào quán Valentine với tư cách nhạc công, còn Hoàng Anh làm nhân viên trong công ty vệ sĩ. Phụng Anh có một giọng hát trong trẻo, ngọt ngào và năng khiếu âm nhạc tuyệt vời, nhưng từ sau khi cha mẹ mất trong một vụ tai nạn xe cộ, cô im lặng cho đến khi không thể nói được nữa. Hoàng Anh lặng lẽ hơn khi nhắc tới điều đó.


Anh nói rằng Phụng Anh cũng yêu tôi và hoàn toàn không bị tôi đánh lừa như tôi vẫn tưởng. Nhưng cô ấy không muốn bắt đầu một mối quan hệ rõ ràng với tôi. Cô ấy sợ tôi biết cô ấy không thể nói được, và với thuộc tính cố hữu của kẻ giàu có, tôi sẽ không thể chấp nhận được điều đó. Trên hết là cô ấy cảm thấy không xứng đáng với tôi.


Thì ra là thế! Tôi đã không biết một điều gì về Phụng Anh. Tôi chỉ biết yêu và đòi hỏi cô ấy như trước nay tôi vẫn đối xử với mọi người quanh tôi. Những gì cô ấy phải trải qua, nhữn nỗi lo sợ một ngày nào đó tôi sẽ tiến xa hơn và biết được sự thật về cô ấy... tôi không hề biết. Tôi chợt thấy mình đần độn và có lỗi với Phụng Anh vô cùng.


Tôi khẩn khoản cầu xin Hoàng Anh dẫn tôi đến gặp Phụng Anh một lần nữa, tôi sẽ nói cho cô ấy hiểu tất cả, rằng tôi rất yêu cô ấy và sẵn sàng từ bỏ mọi thứ tôi có nếu cô ấy muốn. Nhưng Hoàng Anh từ chối:


"Tôi cần tôn trọng ý kiến của em gái tôi, nó đã nói sẽ không gặp lại cậu dù có phải đau khổ thế nào. Tôi không giúp được gì cho cậu đâu. Điều duy nhất cậu có thể làm là chờ một ngày nào đó Phụng Anh thay đổi quyết định và duyên phận cho hai người đến với nhau. Về phần tôi, tôi cũng khuyên cậu một câu chân thành, cậu nên xem xét và suy nghĩ lại thật kỹ càng tình cảm của mình, đừng để đến khi quá muộn rồi mới nghĩ ra là mình đã bồng bột ngộ nhận. Tôi không muốn em gái tôi bị tổn thương, và ai làm nó bị tổn thương chỉ vì sự khiếm khuyết của nó, nhất định tôi sẽ không tha đâu..."


***


Tôi khoác áo và xuống nhà. Bốn tháng qua, ngày nào tôi cũng rời nhà vào giờ này để đến quán Valentine. Vẫn chiếc bàn đó, vẫn người phục vụ đó, vẫn khung cửa và chiếc dương cầm đó, chỉ vắng mình em. Tôi cũng chẳng tìm hiểu xem sao họ không thay nhạc công hay quẳng quách cái đàn ấy đi, có thể họ đang tìm nhạc công mới.



Hôm nay là Valentine, trời se lạnh và tôi đã lang thang hàng giờ, ước ao được nắm tay em đi trên phố trong dịp đặc biệt này. Con đường quen thuộc đưa bước chân tôi đến quán cafe cũ. Trong ngày này, quán được trang hoàng vô cùng ấn tượng. Tôi dựng xe, lặng im đứng ngắm nhìn những bông hồng nhung kết quanh chiếc biển rực rỡ và mơ hồ nghĩ đến em, đóa hồng trắng tinh khôi và kiều diễm nhất mà tôi từng biết. Em trong trí nhớ của tôi vẫn nguyên vẹn như lần đầu gặp mặt.


Tôi cúi xuống nhặt một cánh hồng trắng lạc loài giữa những cánh hồng thẫm đỏ, và đúng vào lúc ấy, tôi nghe thấy tiếng đàn, giai điệu "So in love" đằm thắm và tươi vui. Tôi mỉm cười. Vậy là người ta đã tìm được nhạc công mới. Định bước vào quán thì Bảo gọi tôi. Mấy tên chiến hữu của tôi đang cùng bạn gái của tụi nó đợi tôi ở nhà hàng như đã hẹn trước.



Tôi ngẩng lên nhìn cái biển quán Valentine lần nữa, có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng tôi đến đây chờ em xuất hiện, chẳng có một lý do gì để làm vậy nữa!


Bản nhạc kết thúc.


Tôi nhìn vào khung cửa sổ điểm dây leo le lói ánh nến hắt ra: cô gái mặc váy trắng với mái tóc đen dài đứng lên, và, đáp lại những tràng vỗ tay tán thưởng, tôi nghe thấy tiếng cô ấy cảm ơn mọi người...

~~~~~~~~~~Chữ ký~~~~~~~~~~
_______N.L________
Về Đầu Trang Go down
Ngọc Linh
Administrator
Administrator
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 209
Đô : 284
Danh tiếng : 4
Tham gia ngày : 22/11/2010
Đến từ : Nơi có Gió

Bài gửiTiêu đề: KHÔNG THỂ VÀ CÓ THỂ   Wed Nov 24, 2010 10:14 am

KHÔNG THỂ VÀ CÓ THỂ




Một trận gió ào qua làm lá vàng thi nhau trút xuống đường phố đông đúc. Đó là cảnh mà bất cứ một tay thợ nhiếp ảnh hay quay phim nào cũng muốn giữ lại mãi mãi. Tôi vội vàng nâng máy ảnh lên, nhưng rồi tôi ngây ra như tượng đá. Ngón tay tôi không làm sao bấm máy được.


Ngay giữa ống kính của tôi, em đứng đó, cạnh gốc cây, mặc váy trắng, quay ra phía đường phố, tóc bay tung lên trong gió. Dù chỉ có thể nhìn ngang mặt em nhưng tôi không thể không thừa nhận rằng đó là gương mặt đẹp nhất mà tôi từng thấy. Đôi mắt em đăm đăm nhìn vào một khoảng không phía trước mặt, tựa hồ như em không thấy ánh mắt những gã đàn ông đi ngang đang nhìn em. Khi tôi còn đang choáng váng, em hơi ngẩng đầu lên và đưa tay ra như muốn bắt lấy một chiếc lá đang bay giữa không trung.


Tôi chưa kịp bấm máy thì một người chạy đến cạnh em, một cô gái còn mặc nguyên bộ đồng phục của Fantasy Cafe. Cô gái nhặt một chiếc lá vàng dưới chân, đặt vào lòng bàn tay em và cười khanh khách, nói thêm câu gì đó. Em nắm tay lại, rất chặt. Họ trao đổi thêm một vài câu, và chiếc taxi ghé vào lề đường. Thì ra em đang đợi taxi.


Cả hai lên xe và chiếc xe chạy thẳng. Tôi ngẩn ngơ nhìn theo như kẻ vừa đánh mất một món đồ quan trọng. Buổi sáng hôm ấy, tôi không giữ lại được cơn mưa lá vàng trên phố, nhưng tôi đã ghi lại một hình bóng trong trái tim mình.


Minh...


Lần đầu tiên nó đi cùng hội mà im lặng quá 10 phút. So với tính ồn ào của nó thì đây là một biểu hiện bất thường. Tôi dí lon Halida lạnh buốt vào má nó làm nó hét toáng lên, khủng khiếp và kinh hoàng như chưa bao giờ được hét. Cái thằng này tôi có lạ gì đâu. Nó là con nhà giàu, tính ngang ngạnh, cứng đầu và gàn dở không ai chịu được. Nhà cao cửa rộng nó không ở, chỉ thích đi bụi, ngủ lang bất cứ chỗ nào nó thích. Có bằng quản trị hẳn hoi, nhưng nó hoàn toàn thờ ơ với chiếc ghế giám đốc khách sạn của bố mình.


Nó chỉ mê đúng hai thứ, nhiếp ảnh và chơi bi- a. Ấy thế mà từ lúc bước chân vào cái thế giới quen thuộc của dân chơi bi- a đến giờ, nó im lặng và đuổi theo những suy nghĩ nào đó mà có lẽ tôi chưa được biết. Từ xưa đến nay, có cái gì làm đầu óc nó phải bận tâm lâu đến thế đâu, trước đây, đến thi cử nó cũng coi là xoàng. Nếu không phải bởi ngần ấy cái thắc mắc thì tôi đã không dí lon bia vào mặt nó, và nó đã không hét lên một tiếng lộng óc như lúc này. Hất lon bia đi, nó hét lên như tát vào mặt tôi:


- Mày muốn chết à?


Tôi nhăn nhở cười vì đã quá quen với cái cách hỏi xấc xược của nó rồi. Hùng hổ vậy thôi chứ một nắm đấm nó cũng chưa từng dứ về phía tôi.


- Ừ, tao tưởng mày sắp chết nên cũng muốn chết theo đây. Ai bảo tao với mày là "đôi bạn cùng chiến" chứ.


Nó trừng mắt nhìn tôi hồi lâu rồi cũng toét miệng ra cười. Bất ngờ, nó đứng dậy, nháy mắt với tôi:


- Mày đi uống cafe với tao.


Tôi uống vội ngụm bia đến nỗi bị sặc và ho dữ dội. Một thằng xưa nay anti-cafe bây giờ lại chủ động rủ tôi đi uống cafe, hỏi làm sao mà tôi không bị sốc cho được.


Thấy tôi ho mãi không dứt, nó nhăn nhó:


- Mày có cần trào phúng vậy không? Tao không bị điên, ấm đầu hay bất cứ bệnh gì đại loại thế đâu.


Nào tôi có cố tình giả vờ đâu. Cái thứ bia lạnh này đi đến nơi về đến chốn thì làm người ta khoái, nhưng đi lạc đường một chút thì không gì khó chịu bằng. Một lát sau, hai đứa tôi, lần đầu tiên chia tay hội bạn thân để đi đánh lẻ ở một quán cafe nào đó mà tôi chắc mười mươi là phải có gì đó thật đặc biệt mới có thể kéo thằng bạn thân của tôi ra khỏi hội bi-a dễ dàng như thế.


Và ở đó, lần đầu tiên tôi gặp em, cũng như biếy đến một câu chuyện cảm động khác.


Thục Anh...


Có ba lý do để tôi yêu Fantasy Cafe. Thứ nhất, tôi yêu cái không khí lãng mạn và yên ả ở đây. Quán cafe bỏ lại bên ngoài cánh cửa cách âm kia cả Hà Nội ồn ào và sôi động. Dường như đó là hai thế giới hoàn toàn cách biệt. Khách đến đây không ồn ào, dường như chính họ cũng sợ sẽ làm vỡ mất cái không gian đặc biệt này của quán. Từng đôi, từng đôi một ngồi bên nhau, cố tận hưởng những khoảnh khắc rất riêng này. Đây là lý do mà Fantasy Cafe còn có một tên gọi khác là Cafe Tình Nhân.


Cafe Tình Nhân cũng là đồ uống đặc biệt của quán, được các đôi tình nhân rất ưa thích. Tôi nghe những anh chị đã làm ở đây từ trước nói rằng chính anh Khôi Nguyên là chủ nhân của công thức pha chế Cafe Tình Nhân và Coktail Endless Love nổi tiếng. Và anh Khôi Nguyên là lý do thứ hai khiến tôi yêu Fantasy Cafe.


Anh Nguyên là ông chủ của tôi, đồng thời cũng là ông anh họ mà tôi vô cùng ngưỡng mộ. Anh đẹp trai, lịch lãm và tài giỏi. Mới 29 tuổi nhưng anh đã là chủ của một series Cafe Tình Nhân và nhà hàng ba sao. Tôi gặp anh lần đầu tiên vào năm thứ hai đại học, khi đó tôi đã bị shock khi thấy anh rất giống với chủ tịch hội sinh viên của trường tôi khi đó. Tôi còn ngưỡng mộ anh Khôi vì một lý do khác nữa, đó chính là Linh Chi- người mà anh vô cùng yêu thương.



Linh Chi không giống bất kì người con gái nào quanh anh, cô ấy là một người đặc biệt, vô cùng đặc biệt. Anh Nguyên gồng mình để chống đỡ rất nhiều áp lực từ phía gia đình, bạn bè, đã dùng đôi vai của mình để che chở cho Linh Chi. Tôi thương Linh Chi, tôi còn thương anh Nguyên hơn. Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt anh nhìn chị ấy, tôi thấy trong lòng tê tái, nhưng cũng vô cùng ngưỡng mộ. Tôi nhìn ra phía đàn dương cầm, món quà anh Nguyên tặng Linh Chi nhân dịp Noel nhiều năm trước, tối nay Linh Chi không đến, và anh Nguyên cũng không.


Mải suy nghĩ, tôi không để ý có hai vị khách bước vào quán. Khi anh Hải huých nhẹ vào tay, tôi mới luống cuống cầm tờ menu đi đến chỗ hai vị khách. Khi một trong hai người ngẩng đầu lên nhận menu từ tay tôi, tôi "ơ" lên một tiếng theo phản xạ rồi lặng ngắt. Tim tôi tự nhiên đập thình thịch trong lồng ngực. Quỷ quái thế nào mà tôi vừa nghĩ đến anh thì anh xuất hiện. Anh mỉm cười, cái nụ cười đã làm bao nhiêu cô gái phải điên đảo, trong đó có cả tôi:


- Sao thế? Anh có biết em không?


Tệ thật. Lần đầu tiên tôi ước tôi là Linh Chi. Cũng may đèn mờ nên anh không nhận ra tôi đang đỏ mặt. Tôi ấp úng:


- Anh là anh Minh đúng không? Anh từng là Chủ tịch hội sinh viên trường em mà.


- Thế à?- Minh ngồi thẳng dậy nhìn tôi chăm chú- Sao anh lại không biết em nhỉ? Em học khoa nào vậy?


- Em học khoa kế toán, dưới anh ba khóa.


Anh cười. Nụ cười đó là trái tim tôi rớt bịch xuống, y hệt như lần đầu khi tôi thấy anh chơi bóng rổ. Anh làm sao có thể biết đến một con bé sinh viên nhà quê bình thường như tôi giữa hàng trăm nữ sinh viên nổi bật khác được chứ. Quay trở lại quầy lễ tân rồi mà chân tôi vẫn không hết run. Và nếu tôi biết (theo như sau này anh kể lại) rằng anh còn nhìn theo tôi rất lâu sau nữa thì chắc tôi không thể đứng vững được mất. Lần đầu tiên sau hai năm không gặp anh, tôi biết trái tim tôi một lần nữa lại lỗi nhịp.


Linh Chi...


Cuộc sống với tôi luôn là một chuỗi những khó khăn. Nhưng Nguyên đã ghé vai vào gánh hết cho tôi. Anh thường nói đùa rằng có lẽ do kiếp trước anh nợ tôi nên kiếp này anh phải trả cho bằng hết. Anh nói vậy để tôi không cảm thấy tự ti hay mặc cảm về bản thân mình, chính vì vậy mà tôi không bao giờ cho anh thấy tôi xuống tinh thần. Mọi thứ đè lên anh đã quá nặng nề, nếu tôi suy sụp, điều đó giống như một hòn đá tảng, nó sẽ làm anh gục ngã hoàn toàn.


Sự xuất hiện của Nam giống như một khúc biến tấu trong bản nhạc cuộc đời tôi. Người con trai kì lạ ấy đã kiên trì với tôi một cách khó hiểu, chỉ vì anh đã trông thấy tôi vào một buổi sáng nào đó ngoài phố. Nhờ chiếc áo đồng phục Thục Anh đã mặc khi đi cùng tôi lúc đó đã giúp anh tìm ra tôi không mấy khó khăn.


Nam là một nhiếp ảnh gia, Thục Anh đã giải thích rằng những người có máu nghệ sĩ như anh thường rất kì quái. Tôi không hiểu, nhưng tôi từ chối gặp Nam, đơn giản vì tôi không thể có những mối quan hệ bình thường như những cô gái khác được. Thế giới của tôi trước nay chỉ có Nguyên, và tôi không muốn thay đổi điều đó. Đã có lúc Nguyên khuyến khích tôi: "Em hãy thử gặp anh chàng đó đi. Anh không phải là lựa chọn duy nhất của em đâu." Anh nói vậy không phải do quá mệt mỏi mà đẩy tôi đi, anh quan tâm đến cảm xúc của tôi và cho rằng việc tôi phải ở bên anh là một sự không công bằng với tôi. Anh nói tôi có quyền được lựa chọn tình yêu của mình.


Cuộc gặp gỡ giữa tôi và Nam được Thục Anh sắp đặt ngay tại quán, sau khi tôi kết thúc bản nhạc "Hành khúc Thổ Nhĩ Kì". Đưa tôi đến bàn xong, mặc tôi ở đó với Nam, Thục Anh và bạn trai mới quen của cô ấy lánh đi chỗ khác. Tôi loay hoay một lúc rồi cũng hướng về phía Nam đang ngồi. Sau khi giới thiệu tên mình theo phép lịch sự, tôi hỏi anh bằng giọng thực sự tò mò:


- Tại sao anh muốn gặp em đến vậy?


- Vì anh muốn biết nhiều hơn về cô gái anh đã gặp vào buổi sáng đầy gió và lá bay ấy. Cô gái ấy không chỉ lấy đi của anh một bức ảnh đẹp mà còn lấy đi tâm trí anh nữa. Anh không biết tại sao, nhưng anh không tài nào ép mình không nghĩ đến cảnh cô ấy đưa tay bắt lấy chiếc lá đang bay được. Anh thấy hình như anh đã yêu em từ giây phút đó...- Nam nói liền một hơi dài như sợ nếu anh dừng lại thì tôi sẽ biến mất vậy.


Tôi im lặng. Trong trường hợp này tôi còn có thể nói gì đây? Thấy tôi không trả lời, anh tiếp:


- Có thể nhiều người sẽ cho rằng kết luận đó là quá vội vàng và không có cơ sở gì. Những người như anh thường sẽ bị cho là không đứng đắn trong tình cảm. Anh biết anh đang nói gì và anh là người có trách nhiệm với những gì anh đã nói ra.


Cố lấy một vẻ mặt và giọng nói thản nhiên nhất, tôi trả lời anh:


- Có quá nhiều điều về em mà anh chưa biết. Em không phải là đối tượng phù hợp của anh. Trên đời này, không phải cái gì cũng muốn là được. Hơn nữa, em đã có bạn trai rồi.


- Anh không quan tâm đến chuyện em có bạn trai hay chưa. Anh chỉ muốn được đến đây, được thấy em chơi đàn, đừng vì sự ngoan cố của anh mà từ bỏ sở thích của mình.


Nguyên đã giải thích với tôi rằng đôi khi tình yêu rất đơn giản. Anh nói Nam thực sự yêu tôi chứ không phải là một ý thích chơi bời nào đó. Nhưng tôi mặc kệ những gì anh nói, mặc kệ những gì Nam nói, tôi yêu Nguyên. Cả cuộc đời này tôi không thể rời xa Nguyên được nữa. Anh chính là không khí, là tình yêu, là niềm tin, là chỗ dựa vững vàng và là mục đích sống của tôi.


Nam...


Việc tìm gặp Linh Chi đã đem lại nhiều thay đổi cho tôi và cả cho Minh. Trước nay, Minh là một thằng có thừa cá tính để hấp dẫn những cô nàng khó chiều nhất. Vậy mà người trói buộc được trái tim ngựa chướng của nó lại là một cô bé không có gì là nổi bật cả. Chưa bao giờ tôi thấy nó nghiêm túc trong chuyện tình cảm như lần này.


Tìm được Linh Chi, tôi không biết tôi đã vui và háo hức gặp em đến thế nào. Dù cho em năm lần bảy lượt từ chối gặp tôi nhưng tôi vẫn cứ kiên trì với hy vọng rằng quyết tâm của mình sẽ được đền đáp xứng đáng. Cái thế giới của em có gì đó mơ hồ vô cùng, nhìn em ngồi đàn nơi góc quán mà tôi tưởng chừng như em đang ở một nơi nào đó rất xa. Tôi yêu em mà không đòi hỏi ở em một sự đáp lại. Minh nói rằng tôi bị điên, rằng trên thế giới này sẽ không bào giờ còn một thằng con trai nào si tình và ngốc nghếch hơn tôi. Tôi cũng đã muốn từ bỏ, nhưng bước chân vô thức cứ đưa tôi đến Fantasy một cách đều đặn, đều đặn, để bây giờ nó trở thành một thói quen khó bỏ.


Ngay cả lúc này đây, ngồi trong một quán cafe nhỏ trên một con phố tấp nập, tôi vừa có một lý do để từ bỏ em, vậy mà có cái gì đó nghèn nghẹn nơi trái tim. Tách cafe phía đối diện tôi vẫn đầy nhưng đã nguội ngắt. Hình như con người vừa rời đi ấy đã không nhấp một ngụm cafe nào. Mang dáng dấp của một con người thành đạt, anh ta sẽ đem đến cho em cuộc sống tốt hơn tôi- một kẻ chỉ quan tâm đến những sở thích cá nhân của mình. Anh ta tự tin yêu em hơn tôi, dám đương đầu với mọi thứ để che chở cho em, điều mà tôi không chắc tôi sẽ làm được.


- Tôi đã nghe Linh Chi cũng như Thục Anh nói nhiều về anh. Nhưng phải đến tận hôm nay tôi mới có dũng cảm để hẹn gặp anh.- Khôi Nguyên đã bắt đầu với tôi như thế- Tôi là Nguyên, anh trai của Linh Chi.


- Chứ không phải bạn trai à?- Tôi cau mày ngạc nhiên. Rõ ràng Thục Anh nói bạn trai em tên là Khôi Nguyên, cái tên này làm tôi khá ấn tượng.


- Tôi cũng là bạn trai của Chi. Nhưng hôm nay tôi đến đây gặp anh với tư cách anh trai của cô ấy, một người anh trai quan tâm đến hạnh phúc thực sự của em gái mình.


Tôi nhổm dậy. Rõ ràng là tôi không hiểu những lời mà Khôi Nguyên vừa nói ra.


Khôi Nguyên đan hai bàn tay vào với nhau và nhìn tôi chăm chú, đến độ tôi không còn tự tin nhìn vào mắt anh ta thách thức như lúc ban đầu nữa.


- Tôi không coi thường tình cảm của anh dành cho em gái tôi, nhưng tôi nghĩ trước khi anh quyết định tiến xa hơn, anh cần phải biết một số chuyện. Sau khi nghe tôi nói xong, nếu anh không có chút băn khoăn gì trong đầu mà vẫn theo đuổi Chi, tôi sẽ không cản anh nữa, mà sẽ coi anh như một địch thủ xứng đáng của mình. Còn nếu như anh bỏ cuộc, tôi không cho đó là một sự trốn chạy.


- Anh nói khó hiểu quá- Tôi vội ngắt lời anh ta- Anh cứ nói thẳng những gì anh thích, nếu điều đó cần suy nghĩ, tôi sẽ không kết luận vội vàng đâu.


- Vậy thì tôi sẽ nói ngắn gọn thôi. Linh Chi không giống những người bình thường khác, đôi mắt cô ấy không thể nhìn được...


Nguyên ngừng lời, hình như anh ta không thể nói được tiếp. Tôi nghĩ ngay đến đôi mắt của em, đôi mắt luôn ngơ ngác và có phần ngây dại. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó, nhưng tôi lờ mờ hiểu ý Khôi Nguyên.


- Ý anh là cô ấy bị mù à?- Tôi bật cười trước ý nghĩ khôi hài vừa thoáng qua trong đầu. Tôi không thể ngu ngốc đến nỗi không phân biệt được một người mắt sáng và một người mù.


- Không hoàn toàn là vậy- Khôi Nguyên thở dài- Anh phải hiểu, Linh Chi chỉ nhìn được 10%, nghĩa là mọi thứ đều lờ mờ và đơn thuần những gì cô ấy nhìn thấy chỉ là những cái bóng nhạt nhoà mà thôi.


Câu chuyện về Linh Chi thực sự khiến tôi bàng hoàng, cứ như đang trải qua một giấc mơ khủng khiếp vậy. Tôi thấy lồng ngực tức tức, một cảm giác phải nói là vô cùng khó chịu.


- Linh Chi là một đứa trẻ mồ côi. Cô bé bị sinh thiếu tháng, lại bị bỏ rơi ở một ghế đá trong công viên nên từ nhỏ đã ốm yếu vô cùng. Khi ông bà nội tôi đem cô ấy về nuôi mới phát hiện ra cô bé bị mù 90%, đáng thương hơn là cô bé phải mang theo cả căn bệnh tim bẩm sinh nữa. Linh Chi lớn lên với một thế giới trắng đục, nhờ nhờ và tử thần luôn là bạn đồng hành của cô ấy. Với thể trạng đó, Linh Chi vĩnh viễn phải sống trong nỗi mơ hồ và sợ hãi. Trước đây, tôi và cô ấy lớn lên như hai anh em. Lớn hơn, tôi nhận ra rằng tôi không chỉ muốn làm anh trai của cô ấy, mà muốn được che chở, lo lắng, chăm sóc cho cô ấy mãi mãi. Thật không dễ dàng gì để gia đình tôi chấp nhận chuyện ấy. Mẹ tôi đã từng khóc lóc thảm thiết, van nài, thậm chí xúc phạm cô ấy mong cô ấy buông tha tôi, từng dọa tôi rằng bà sẽ tự tử nếu tôi không thay đổi ý định. Nhưng tôi không bao giờ làm việc đó. Không một điều gì có thể khiến tôi xa rời cô ấy. Tôi không hối hận khi ở bên cô ấy. Nếu anh làm được như tôi, chấp nhận mất rất nhiều thứ, thậm chí là khi chết đi có thể bị đày xuống 18 tầng địa ngục để được ở bên cô ấy, che chở cho cô ấy trước mọi áp lực, tôi sẽ dắt cô ấy đến cho anh. Tôi yêu Linh Chi, nhưng tôi muốn để cô ấy được lựa chọn.


Sau đó Khôi Nguyên nói gì tôi hoàn toàn không nghe thấy nữa. Đầu óc tôi như đang lang thang ở một nơi khác.


Tôi thấy mình đến Fantasy cafe. Em đang mải mê, say sưa với những phím đàn. Tôi thấy mắt em vẫn mở to, nhưng có cái gì đó thật hoang lạnh và mênh mang.


Tôi lại thấy tôi đến Vincom, nơi Minh và Thục Anh đang hò hét đập phá. Tôi không hề để ý rằng Minh đã muốn nói với tôi điều này vào cái ngày mà nó và Thục Anh dẫn em đến gặp tôi. Lúc ấy, trước khi rời đi, nó đã đặt tay lên vai tôi, siết rất mạnh và đôi mắt nhìn tôi như muốn nói điều này. Tôi đã không bao giờ để ý.


Lần thứ ba, tôi thấy tôi ở nhà. Đã lâu rồi tôi không về nhà. Tôi thấy bố mẹ đều đang ngồi xem ti vi trong phòng khách và nhắc đến tôi. Tôi thấy hình như mẹ khóc và nói nhớ tôi. Mẹ sẽ phản ứng thế nào nếu tôi ở trong trường hợp của Nguyên? Bố mẹ tôi là những doanh nhân, khắt khe, thực tế, hà khắc và toan tính, nhưng nói thế nào đi nữa, họ đều rất lo lắng và quan tâm đến tôi. Mẹ chưa bao giờ áp đặt tôi, tôn trọng sở thích và lựa chọn của tôi, nhưng đó là những lựa chọn mẹ có thể nhân nhượng được. Linh Chi thì sao?



Đến lúc này tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống có nhiều con đường đi khác nhau và không phải lúc nào đó cũng là con đường mình mong muốn. Tối hôm ấy, tôi dừng xe trước Fantasy cafe nhưng không bước vào. Ánh đèn mờ của chiếc bảng hiệu lấp lánh như mời gọi. Tôi không nghe thấy tiếng đàn. Tôi quay đầu dứt khoát rồi phóng xe vù đi. Tối nay tôi sẽ về nhà.

~~~~~~~~~~Chữ ký~~~~~~~~~~
_______N.L________
Về Đầu Trang Go down
Ngọc Linh
Administrator
Administrator
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 209
Đô : 284
Danh tiếng : 4
Tham gia ngày : 22/11/2010
Đến từ : Nơi có Gió

Bài gửiTiêu đề: KHUYẾT   Wed Nov 24, 2010 10:17 am

Khuyết

“Có hai loại hôn nhân, một là hôn nhân xuất phát từ tình yêu thực sự, và hôn nhân xuất phát từ những hoàn cảnh bất khả kháng.”

Vì thế, em dành tặng nó cho anh.
***

Xóm trọ nhỏ chỉ có ba phòng. Phòng chúng tôi ở giữa.

Tôi- một con bé sinh viên tỉnh lẻ, đến từ vùng quê nghèo xơ xác. Ở chung với tôi còn hai người bạn nữa, học cùng lớp đại học. Một đứa gốc thành phố, dọn ra ở ngoài vì không muốn bị bố mẹ xen vào chuyện yêu đương của nó với một người đàn ông ngang tuổi chú út nó. Đứa còn lại cũng như tôi, cũng một kiếp sinh viên nghèo.

Phòng kế bên trái chúng tôi là chị- một người phụ nữ bị chồng bỏ. Chị sống một mình và thường đi làm vào buổi tối, đến sáng hôm sau mới về. Tôi hay lân la sang nói chuyện cùng chị vì dù sao tôi và chị cũng là đồng hương. Chị đã từng là một người rất vui vẻ và yêu đời, cho đến khi hạnh phúc của chị đổ vỡ.

Hai mươi tuổi, chị nhận lời yêu một người bạn học cũ. Như bao đôi lứa mộng mơ khác, họ thề thốt và dự định với nhau nhiều thứ. Rồi chị khăn gói theo hắn vào miền Tây sinh sống. Thân là con gái Bắc, vạn lý xa quê, chịu biết bao tủi hờn. Chị cắn răng chấp nhận cảnh chồng chưa cưới dan díu với hết người này người khác; ngậm bồ hòn làm ngọt khi bị bố chồng sàm sỡ. Nhiều lần uất quá, chị muốn bỏ về Bắc, nhưng hắn- gã đàn ông mà chị yêu lại quỳ xuống khóc lóc van xin chị đừng bỏ hắn. Chị lại mềm lòng, và lại bỏ qua mọi chuyện cũ.

Số phận nghiệt ngã còn theo và trêu ngươi chị mãi. Chị bị hắn đuổi ra khỏi nhà sau khi kết hôn chưa được hai tháng. Hắn nghe theo lời cha hắn, và lão thầy bói nào đó, nói rằng hắn phải cưới vợ thứ hai thì mới phất lên được. Chị, sau cùng chỉ là cái bàn đạp để hắn đạt được cái mơ ước “đổi đời” của mình. Ê chề và đau đớn, chị trách người, trách đời bạc bẽo với mình, chị tìm đến cửa chùa mong được hóa duyên, xa rời cuộc sống đa đoan. Sống ở chùa được một tháng, thì hắn lại đến, dẫn theo mẹ đẻ của chị vừa lặn lội từ tận ngoài Bắc vào.

- Đây, mẹ đem con gái mẹ về ngoài ấy đi. Chứ nó ở lại đất này để ám tôi à?

Hai mẹ con chị ôm nhau khóc rồi lên đường về nhà. Đất lề quê thói, không chịu được lời dị nghị, bàn luận của xóm làng, chị bỏ quê ra đây tìm việc. Chị xin được một chân nấu nướng trong một quán ăn đêm, tự mình nuôi mình qua ngày tháng. Nhưng nỗi đau vẫn còn đâu đó, thiêu đốt tâm hồn chị.

Còn ở phòng kế bên phải với chúng tôi là anh, một công nhân nhà máy gạch men lương ba cọc ba đồng. Anh sống cùng đứa em trai, sinh viên năm đầu của trường Xây Dựng. Nhà anh có bốn anh em trai, anh là anh cả trong nhà. Anh đen và xấu, nhưng bù lại anh rất chăm chỉ và cần cù. Ba mươi tuổi đầu anh vẫn chẳng có lấy một mảnh tình vắt vai.

Anh và chị không hề biết nhau, vì một người đi từ sáng sớm đến tối mịt mới về, còn một người lại đi từ chiều đến sáng muộn hôm sau. Vậy mà duyên số đưa họ đến với nhau thật tình cờ.

Tôi nhớ rõ đó là một sáng thứ 7, khi anh đến nhà máy được chừng hai tiếng thì trở về, hôm đó nhà máy chỗ anh làm cắt điện, công nhân được cho nghỉ vì không có việc. Chúng tôi bèn tranh thủ nhờ anh chăng lại cho cái dây phơi để phơi quần áo.

Đúng lúc chúng tôi đang trò chuyện ríu rít ngoài sân thì hắn đến- gã chồng cũ của chị. Hắn mang ba lô, quần áo tuyềnh toàng, râu ria lởm chởm xuất hiện ở cổng khiến chúng tôi ngạc nhiên đưa mắt nhìn nhau. Hắn hỏi phòng chị, rồi gõ cửa.

Chị ra mở cửa, vừa thấy hắn, chị đóng sầm cửa lại ngay. Hắn khóc. Hắn quỳ xuống van chị mở cửa cho hắn. Hắn cầu xin chị thứ lỗi, và mong chị hãy quay lại với hắn. Còn chị thì kiên quyết không mở cửa. Khóc chán, hắn lại đứng dậy, xách ba lô bỏ đi, mắt ráo hoảnh. Tôi kể cho anh nghe chuyện của chị, từ lúc đó tôi thấy anh trầm ngâm ghê lắm.

Chiều muộn hôm đó, khi chị chuẩn bị đi làm thì hắn quay lại. Hắn vất ba lô phịch xuống sân, bất ngờ rút con dao nhỏ ra, dứ về phía chị, nói:

- Nếu cô không quay lại với tôi, tôi giết cô trước rồi tôi tự tử theo. Cô chọn đi.

Chúng tôi sợ quá khóc ầm lên, còn chị thì vẫn cương quyết đến lạnh lùng.

Chỉ có anh, anh xông về phía hắn, giằng lấy con dao rồi tiện tay đè hắn xuống nền sân mà đấm. Cái dáng điệu ẻo lả của một gã quen được nuông chiều không thể thắng nổi sức vóc của một anh công nhân khỏe mạnh. Anh vừa đấm vừa nói như hét, mặt anh đỏ bừng bừng như người say rượu.

- Đê tiện… Mày vứt bỏ người ta như quẳng đi một cái áo, mày tưởng giờ mày muốn cầm lên mặc lại mà được sao?

Tôi cũng không ngờ anh lại phản ứng dữ dội như thế. Mãi sau này tôi mới biết, chính cha anh cũng đã bỏ năm mẹ con anh để đi theo một người đàn bà giàu có khác ngoài chợ biên giới.

Chị chạy ra can anh, xin anh tha cho gã chồng cũ bội bạc vô lương tâm đó và để hắn đi. Anh bỏ về phòng, mặt vẫn còn chưa nguôi cơn giận.

Rồi chị chuyển đi chỗ khác vì sợ làm liên lụy đến anh và chúng tôi. Anh cũng đi vài tuần sau đó. Mọi chuyện tưởng như qua đi, thì đột ngột một ngày, hai anh chị cùng quay lại xóm trọ. Chúng tôi ngơ ngác một cách hoài nghi khi họ nắm tay nhau đầy tình tứ. Họ chìa ra, đưa cho chúng tôi tấm thiệp đỏ. Là thiệp cưới của họ. Tôi thấy chị cười rất hạnh phúc. Và anh cũng thế.

Khi tôi đặt bút viết câu chuyện này, thì cũng là ngày đứa con gái đầu lòng của họ đầy tháng. Đứa bé ấy được đặt tên là Đông Dương- một cái tên đầy mạnh mẽ. Và tôi tin chắc rằng, đứa bé ấy sẽ hạnh phúc, vì nó là kết quả của tình yêu, thực sự.



“Chúng ta yêu nhau và cưới nhau, đó là hôn nhân vì tình yêu. Chúng ta không yêu nhau, nhưng vẫn được buộc chung một sợi tơ hồng, đó là hôn nhân có tình yêu. Phải không anh?”



~~~~~~~~~~Chữ ký~~~~~~~~~~
_______N.L________
Về Đầu Trang Go down
Ngọc Linh
Administrator
Administrator
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 209
Đô : 284
Danh tiếng : 4
Tham gia ngày : 22/11/2010
Đến từ : Nơi có Gió

Bài gửiTiêu đề: YÊU EM TỪ NHỮNG NGÀY MƯA   Wed Nov 24, 2010 10:19 am

Yêu em từ những ngày mưa


“Đi qua những ngày mưa, ta sẽ biết yêu hơn những ngày nắng.”
1. Em và nắng.

Em yêu nắng. Anh cứ hay cằn nhằn tại sao em cứ thích chạy ra đường vào những ngày nắng? Tại sao em chẳng giống những cô gái khác, lãng mạn và bay bổng giữa một trời đầy gió và lá bay? Em không yêu những ngày mưa. Em cũng không yêu những ngày gió. Em chỉ yêu những ngày nắng, thật nhiều nắng.

Anh luôn cáu vì có hôm đang ngồi trong văn phòng mát lạnh, em gọi điện điệu anh ra ngoài đi ăn kem với em cho bằng được. Làm sao em lại cứ có ý tưởng phải ra ngoài giữa trời nắng chói chang như thế? Thế mà em luôn tươi tắn đến lạ kì, luôn cười rạng rỡ khi chạy đến bên anh, vầng trán nhỏ lấm tấm mồ hôi. Anh hờ hững đến vô tâm trước gương mặt đỏ gay gắt vì nắng của em.

- Tại sao em lại có thể chạy ra đường vào lúc này nhỉ? Em xem em kìa, thích ăn kem thì cứ gọi điện cho anh, anh sẽ kêu người ta mang đến tận nhà cho em.

Em sững lại, nụ cười vụt tắt, nhưng anh đã quay người bước vào quán kem trước khi nhận ra điều đó.

2. Những ngày mưa.

Mình chia tay. Anh chấp nhận điều đó không một chút khó khăn, cũng không níu kéo. Chỉ có một chút cảm giác hẫng hụt, nhưng rồi lại ngay lập tức được lấp đầy bởi vòng tay một người con gái khác. Anh nhanh chóng tìm được cho mình một người thay thế em.

Cô gái ấy yêu mưa, yêu nhiều như em yêu nắng ấy. Cô ấy cũng hồn nhiên như em vậy. Cô ấy thích ra đường vào những ngày mưa, thích chạy dưới cơn mưa tầm tã. Cảm giác ướt nhẹp khiến anh khó chịu vô cùng. Có lúc, ngồi trong văn phòng, nhìn ra bầu trời u ám, anh chợt nhớ em đến cháy lòng.

“Sao em không thích cái gì dịu dàng hơn chút nhỉ? Mưa chẳng hạn.”

“Em chẳng thích mưa đâu.”

“Vì sao.”

“Mưa làm cho anh bị ốm. Mưa làm cho anh phải bước đi nhanh hơn, mà khi bước đi nhanh, anh sẽ bỏ qua rất nhiều thứ. Mưa cũng sẽ không bao giờ hong khô được quần áo. Vì thế em không thích mưa.”

Một cái gì đó nhói lên trong tim anh. Anh chợt nhận ra bấy lâu nay hình như anh vẫn đi kiếm tìm bóng dáng quen thuộc của em nơi những cô gái anh mới làm quen. Anh lại nhớ em. Lại yêu em.

“Anh, đến đón em rồi ra The Rain nhé! Em đợi!”

Tin nhắn của cô bạn gái mới. Anh đứng dậy, vơ lấy chùm chìa khóa xe trong hộc bàn và đi nhanh ra ngoài.

3. Và cầu vồng.

Trời vẫn mưa. Anh gặp lại em ở cái ngã tư quen thuộc, gần quán kem ngày trước chúng ta hay ngồi. Em bước đi một mình, mặc áo mưa xanh, một tay cầm ô, một tay xách túi đồ nhỏ.

Còn anh, tay trong tay cùng một người con gái khác. Cô bạn gái mới của anh nhận ra em, ngước mắt nhìn anh rồi xụ mặt xuống giận dữ.

Em mím môi, kiêu ngạo bước qua anh thật nhanh.

Anh đau.

Cái ngày chúng ta xa nhau cũng không làm anh đau như lúc này. Anh thậm chí chẳng còn nhận ra cô bạn gái mới đã buông tay anh ra từ lúc nào.

Buổi tối online, nick em vẫn sáng, như bao ngày qua, mặc dù chúng ta đã lâu rồi chẳng nói với nhau được một câu, dù là hỏi thăm.

“Hôm nay em về nhà không bị ướt chứ?”- Anh mất thật lâu mới dám hỏi em như thế.

“Nếu sợ bị ướt, em đã không ra ngoài.”

“Ngày mai mình gặp nhau chút nhé!”- Anh đề nghị.

“Để làm gì?”

Anh im lặng. Ừ, để làm gì nhỉ?

“Nắng của ngày hôm qua, không thể hong khô quần áo của ngày hôm nay.”

“Anh biết. Nhưng nếu ngày mai có nắng, em nghĩ là nó sẽ khô chứ?”

“Có lẽ.”

“Vậy nếu mai nắng, mình gặp nhau nhé?”

Đến lượt em im lặng.

„Ngày mai, nếu trời nắng, anh đợi em ở quán kem cũ. 11h30. OK?“

„Anh tin vào may rủi từ bao giờ thế?“

“Anh không tin vào may rủi. Anh nghĩ suy xét tình cảm cũng không thể dựa vào may rủi được. Anh tin vào những gì anh đang cảm nhận.”

“Thôi em ngủ đây.”

“Ừ, ngủ ngon.”

Em out. Anh cũng tắt máy, đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài trời. Không có một tín hiệu nào nói với anh rằng đám mây đen dày đặc ngoài kia sẽ tan sau một đêm. Anh mong đợi điều gì đây? Một ngày nắng thật đẹp? Hay đơn giản, anh đã mất quá nhiều thời gian để nhận ra rằng anh cần em như ta cần nắng sau những ngày mưa u ám.

Để hong khô một chút tâm hồn?

~~~~~~~~~~Chữ ký~~~~~~~~~~
_______N.L________
Về Đầu Trang Go down
Ngọc Linh
Administrator
Administrator
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 209
Đô : 284
Danh tiếng : 4
Tham gia ngày : 22/11/2010
Đến từ : Nơi có Gió

Bài gửiTiêu đề: NHỮNG MÙA TRĂNG KHÔNG NGỦ   Wed Nov 24, 2010 10:21 am

Những mùa trăng không ngủ



1. Ám ảnh

Ngôi nhà nhỏ nằm giữa một vườn cau rộng lớn của tôi có bốn thế hệ sinh sống- bốn thế hệ khốn khổ.

Bà ngoại là người lớn nhất trong gia đình. Với con cháu, ngoại là một người bà tuyệt vời, tuyệt vời nhưng cay nghiệt. Cách yêu thương con cháu của ngoại khiến chúng tôi thấy sợ, ở đây là dì tôi, và hai chị em tôi. Những nỗi đau khổ cơ cực trong quá khứ cứ ám ảnh ngoại, khiến ngoại không thể nào trở thành một người bà hiền hậu như trong những áng văn thơ nữa. Ngoại không biết kể chuyện cổ tích, không biết hát ru, không biết ôm ấp lấy những đứa cháu mà vỗ về. Trong kí ức của chúng tôi, từ ngày chúng tôi còn nhỏ, ngoại là người lạnh nhạt, hay đay nghiến mẹ và dì nhiều lắm.

Ngày đó còn nhỏ, tôi và chị Hai không hiểu tại sao ngoại lại đối xử với con gái đẻ của mình như thế? Và chúng tôi chỉ biết lặng lẽ nhìn những bữa cơm không lành, canh không ngọt trong ngôi nhà chỉ toàn đàn bà và trẻ con. Mẹ và dì Út lúc nào cũng im lìm trước những lời chửi rủa nhiếc mắng của ngoại. Thỉnh thoảng tôi thấy mẹ và dì ngồi khóc trong góc, còn quá nhỏ để được hỏi chuyện, và quá nhỏ để hiểu chuyện.

Mẹ ở nhà làm hàng thêu cùng dì. Mẹ tôi giống ngoại, nóng tánh nên mỗi khi bà ngoại mắng nhiếc, mẹ lại giận lây sang chị em tôi. Tôi thì chưa biết gì nên còn đỡ, chỉ có chị Hai là khổ. Nhất là hôm nào bé Bi quấy khóc là y như rằng nhà tôi lại bao trùm một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Bà ngoại ngồi ngoài vườn mà nói vọng vào tận nhà:

- Mày làm mẹ kiểu gì mà không giỗ cho bố nhỏ mày nín đi thế hả? Đã nói rồi mà còn cố tình rước cái của nợ ấy về.

Mẹ đang ngồi làm hàng thêu với dì cũng nêm vào một câu:

- Sao không cuốn xéo về bên đó mà cứ vạ vật ở đây hành hạ mẹ mày thế hả? Tao đã bảo không có thằng đàn ông nào đáng tin đâu mà mày cứ khăng khăng theo nó. Giờ thì sáng mắt ra chưa con.

- Kìa chị…- Dì xen vào, bênh chị tôi- Thằng nhỏ đang ốm, nó khóc là chuyện bình thường thôi mà.

- Dì biết gì mà nói. Ngày xưa không phải dì cứ nằng nặc xin cho nó theo thằng đó thì giờ nó đã không khổ. Năm ấy mà nghỉ học về lấy thằng Sơn làm bún ở xóm Gạch thì có phải đã ổn rồi không.- Mẹ bắt đầu chì chiết- Học với chả hành. Rồi về đây bắt nuôi báo cô nó thế này đây.

- Mày cũng thôi đi.- Ngoại át cả lời mẹ- Mày làm mẹ mà cũng có ra làm mẹ đâu mà đòi dạy nổi con. Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư…

Trong nhà, mẹ khóc. Ở phòng trong, tiếng khóc của bé Bi cũng không át nổi cơn tức tưởi của chị Hai tôi.

Còn tôi, ngồi cời lửa nơi xó bếp, cũng đã đủ hiểu chuyện để bật thành tiếng khóc. Khóc cho những người đàn bà bất hạnh quanh tôi.

Bà ngoại cưới ông ngoại là theo sự sắp xếp của gia đình hai bên. Khi đó ngoại mới vừa tròn 17 tuổi. Ông ngoại không yêu bà, mà đem lòng yêu một người đàn bà ở làng bên, hơn ông đến 7 tuổi và góa chồng. Ngày mẹ tôi chào đời, ông ngoại vẫn còn ở bên cạnh người đàn bà đó, để mặc bà ngoại một mình vượt cạn. Bà ngoại cắn răng chịu đựng những lời bàn ra tán vào của làng xóm, một mực im lặng để giữ gìn danh tiếng cho chồng và gia đình chồng.

Ba năm sau, dì Út vừa chào đời thì ông ngoại theo người đàn bà đó lên vùng biên giới làm ăn, để mặc bà ngoại lại với căn nhà nhỏ và hai đứa con thơ. Bà tần tảo nuôi mẹ và dì ngần ấy năm tháng. Nên dù ngoại có cay nghiệt chừng nào, thì chúng tôi cũng được dạy phải kính trọng và yêu ngoại, vì đời ngoại đã khổ lắm rồi.

Mẹ tôi, không hiểu sao cũng không thể thoát khỏi cảnh như ngoại năm xưa. Mẹ quen bố tôi trong một lần đoàn văn công tỉnh xuống giao lưu văn hóa nghệ thuật với nhân dân trong xã. Bố tôi khi đó là phó đoàn văn công tỉnh, còn mẹ là người dẫn chương trình do xã cử ra để dẫn chương trình cho đêm văn nghệ đó. Tôi quên chưa nói, mẹ tôi đẹp lắm. Thế nên mẹ và bố yêu nhau ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên đó. Bà ngoại đã ngăn cản mẹ tôi, vì bà vốn không ưa những người đàn ông làm nghệ sĩ, vì họ thường rất trăng hoa và đa tình. Nhưng mẹ tôi yêu bố tôi nên nhất quyết theo bố lên tỉnh sống.

Chị Hai tôi ra đời giữa tình yêu đang đầy hương sắc của họ. Nhưng mọi chuyện chỉ vỡ lở ra khi một ngày nọ, khi mẹ đưa chị tôi về thăm ngoại, một người đàn bà tướng tá hung dữ, kéo theo mấy tên côn đồ đến nhà bà. Người đàn bà này, theo như ngoại tôi kể lại, chính là vợ cả của bố tôi. Thì ra bố tôi là người đi lăng nhăng bên ngoài bấy lâu dù đã có vợ và có chung với người phụ nữ đó hai mặt con.

Ngoại muối mặt với bà con hàng xóm lần đó. Nhưng thương con, ngoại không cho mẹ tôi trở lại căn nhà trên tỉnh nữa vì sợ người đàn bà hung dữ đó sẽ đến sinh chuyện. Lúc đó cũng là lúc mẹ mang thai tôi. Ngoại cấm cửa bố tôi mỗi lần ông về thăm ba mẹ con tôi. Chị Hai nói thời gian chị đi học trên tỉnh, chị có gặp bố vài lần. Bố không đáng ghét như ngoại và mẹ vẫn thường kể, nhưng bố vẫn đáng giận vì đã lừa dối mẹ nhiều năm trời như thế.

Hết mẹ tôi lại đến dì tôi, và lần này, sự căm ghét đối với đàn ông của ngoại và mẹ lên đến tột đỉnh. Dì đi làm công nhân trên tỉnh, bất chấp sự ngăn cản của ngoại và dì. Ngoại muốn dì ở lại và lấy một người đàn ông trong làng, một người đàn ông vừa lùn vừa đen, lại bị thọt một chân. Dì không yêu người đàn ông đó, nên đã trốn nhà lên phố làm công nhân nhà máy may. Trong thời gian đó, dì gặp và yêu dượng- một anh chàng công nhân cũng làm cùng công ty với dì. Hai người tất nhiên có dắt nhau về xin phép ngoại cho được cưới, và ngoại tôi đời nào đồng ý.

Ngoại và mẹ dùng mọi cách có thể để ngăn cản dì, nhưng dì vẫn quyết tâm lấy dượng. Ngày cưới của dì, ngoại và mẹ tôi thậm chí còn không lên dự, và chúng tôi tất nhiên cũng không được nhìn thấy dì trong ngày vu quy. Dì ngậm ngùi về nhà chồng trong con mắt dị nghị và bàn tán của bạn bè. Gia đình nhà chồng dì thì nghi hoặc về chuyện đó. Và những xích mích vụn vặt bắt đầu xảy đến khi dì lấy chồng được hơn một năm rồi mà vẫn không có con.

Vừa biết tin dì không thể có con, gia đình nhà chồng dì bắt dượng bỏ dì. Người đàn ông bạc nhược đó không còn lựa chọn nào khác là phải nghe theo gia đình. Dì lại xách va ly về nhà ngoại. Ngoại ngấm nguýt và đay nghiến dì có đến cả một năm trời liền. Cứ mỗi lần như thế, tôi lại thấy dì chạy ra bờ sông ngồi khóc. Cũng vì không thể có con nên dì yêu tôi lắm. Dì thường hay ra nhà trẻ đón tôi vào mỗi buổi chiều. Khi tôi học cấp 1, ngày nào dì cũng đạp xe đưa tôi đi học. Đi chợ, dì luôn mua quà cho tôi. Tôi nhớ khi bắt đầu học cấp 3, có hôm trời mưa, dì đạp xe lên tận trường huyện cầm áo mưa cho tôi. Nhìn dáng dì tất tả đạp xe về phía cơn dông, tôi ứa nước mắt.

Sống giữa những người bị ruồng bỏ như thế, chị Hai và tôi được giáo dục một cách nghiêm hắc, phải nói là hà khắc mới đúng. Trong thế giới của chúng tôi, đàn ông toàn là những người lọc lừa, xấu xa, dối trá. Ngoại và mẹ ngăn cấm tất cả những anh chàng đến chơi với chị tôi. Khi chị tôi có giấy gọi đi học trung cấp mầm non trên tỉnh, ngoại và mẹ cũng không cho chị đi mà muốn chị lấy anh Sơn làm bún ở bên xóm Gạch. Anh Sơn đó thì tôi biết, người đen như hòn than, khỏe mạnh, hơn chị Hai tôi 5 tuổi, nhà nghèo lắm. Anh hay qua trèo cau cho ngoại để bán. Đó là người duy nhất mà cả ngoại và mẹ tôi ưng ý.

Chị Hai thì một mực muốn đi học ở trên tỉnh. Dì tôi phải năn nỉ và phân tích mãi ngoại và mẹ mới xuôi. Trước khi cho chị tôi đi, ngoại và mẹ còn bắt chị hứa học xong sẽ về nhà lấy anh Sơn, rồi mới chịu để chị đi. Cuối tuần nào chị cũng phải về nhà chứ không được ở lại trên đó đi làm thêm như bạn bè khác. Mẹ tôi còn thỉnh thoảng bất chợt lên thăm chị vào ngày giữa tuần để kiểm tra và để yên tâm là chị không có dây dưa chuyện tình cảm với bất kì ai.

Nhưng chạy trời cũng không khỏi nắng, chị Hai yêu một anh bạn cùng trường. Chị giấu kĩ lắm vì biết thế nào ngoại và mẹ cũng phá cho bằng được. Nhà anh kia trên thành phố, nghe nói cũng giàu có lắm nên không chỉ bên phía gia đình tôi phản đối, mà cả gia đình anh ấy cũng không cho phép họ quen nhau. Hai người bí quá nên quyết định làm chuyện “gạo đã thành cơm” để không bị ai phản đối nữa. Chị tôi mang thai, nhưng anh kia thì bị gia đình đưa ra nước ngoài để cắt đứt chuyện của hai người. Ngoại và mẹ ép chị phá thai nhưng chị đã phải quỳ xuống xin giữ lại đứa bé, vì đó là tình yêu của anh chị. Hơn ai hết, chị tin anh sẽ không bỏ chị.

Không biết bao nhiêu lần phải ngậm ngùi trước ánh mắt của bà con làng xóm, bà tôi thậm chí chẳng bao giờ ra khỏi nhà nữa, suốt ngày luẩn quẩn ngoài vườn, lẩm bẩm những câu gì đó. Mẹ thì suốt ngày cáu gắt. Chỉ có dì là nhẹ nhàng chăm sóc chị Hai và bé Bi, đứa con trai bé bỏng mà chị mới sinh được bốn tháng. Đứa bé ấy, sinh ra giữa sự uất hận của những người đàn bà, nên cũng mang một cái tên đầy đau khổ: Nguyễn Thiên Hận.

2. Và câu chuyện của tôi

Lớn lên giữa những bi kịch như thế, tôi cũng không thể thoát khỏi sự kìm kẹp đến khổ sở của bà và mẹ. Tôi không dám kết bạn với bất kì cậu bạn nào. Một cảm giác gần như là sợ khi phải đối diện với họ. Phải nói rằng, trong mắt bạn bè, tôi là đứa con gái cực kì kì cục và khó hiểu.

Tôi, không đủ mạnh mẽ để bứt mình ra khỏi những ràng buộc với gia đình.

Tôi, cũng không đủ vững vàng để tin vào một kết quả đẹp hơn trong tình yêu.

Cho đến khi tôi gặp anh.

Anh là con trai thành phố, chuyển về học ở trường tôi vì bố mẹ anh phải ra nước ngoài công tác dài hạn, và anh về đây sống cùng ông bà nội.

Anh học trên tôi một khóa, nghĩ là con trai lớp 12 sắp tốt nghiệp.

Anh là trung tâm bàn tán của con gái lớp tôi mỗi ngày đến lớp. Và tôi cũng không thoát khỏi cái ma lực khó hiểu ấy. Tôi thích nhìn anh từ xa, thích cái dáng cao cao khỏe khoắn, thích cả cách anh cười, thích vẻ mạnh mẽ của anh. Đó là tình yêu lặng thầm đầu tiên của tôi, và tôi không nghĩ nó lại da diết đến thế.

Không hiểu vì sao mà anh lại để ý đến tôi. Ngày 8/3, anh đứng trước cửa lớp tôi với một bông hoa và một hộp quà nhỏ. Con gái lớp tôi xôn xao, dáo dác không biết ai được anh để ý. Đến khi anh ngại ngùng đề nghị được gặp tôi, tôi còn cứ ngỡ anh nhầm với cô bạn trùng tên học lớp bên cạnh. Anh tặng quà cho tôi rồi chạy đi ngay, tôi thì ngượng chín cả người.

Nhưng việc đó nhanh đến tai mẹ tôi, vì học cùng lớp với tôi còn có mấy đứa nữa cùng làng. Tôi nghĩ chính Vy đã kể với mẹ tôi chuyện này. Vy thích anh, cũng như bao người con gái khác trong trường. Vy không thích tôi vì tôi luôn được cô giáo khen nhiều hơn nó. Và mẹ tôi luôn đến nhà nó để lấy hàng và giao hàng.

Tối hôm đó mẹ gọi tôi vào buồng, hỏi chuyện. Mẹ lạnh lùng cắt ngang lời nói đầy run rẩy của tôi:

- Mẹ cho con đi học không để con lại làm nhục mặt mẹ và bà ngoại như chị con. Suy nghĩ kĩ lời mẹ nói đi.

Tôi khóc. Khóc vì sợ, khóc vì không biết phải làm cách nào để nói với anh chuyện đó. Tôi không thể kể với anh về chuyện gia đình mình được. Có thể anh sẽ khinh thường tôi lắm, vì gia đình tôi với gia đình anh khác nhau nhiều quá!

Cũng đến ngày anh đi. Anh đi xa lắm. Sang tận một phương trời khác, cùng với cha mẹ của anh. Anh sẽ quên tôi, như những người đàn ông khác quên đi những người đàn bà mà họ từng hẹn thề chung thủy.

- Anh sẽ quay về để tìm em.- Anh nói với tôi khi lần cuối đi dạo cùng tôi trên con đường nhỏ trên cánh đồng, nơi tôi và anh thường bí mật gặp nhau và kể cho nhau nghe những câu chuyện của mình.

Tôi cười. Anh cứ nói những gì anh hứa, tôi sẽ tin anh, tin và quên anh. Tôi được dạy để làm như thế.

- Em không tin anh thì phải?- Anh nắm lấy tay tôi ngạc nhiên.

- Ừ…

- Vì sao?

- Chẳng vì sao cả. Vì anh sẽ quên em. Và em cũng sẽ quên anh.

- Em thử dám quên anh xem.- Anh lừ mắt- Lúc anh về mà em quên anh rồi thì em biết tay anh.

- Anh biết chuyện gia đình nhà em rồi đúng không?- Tôi thở dài- Em biết Vy nó có kể cho anh nghe rồi.

- Anh không quan tâm. Anh nghĩ anh sẽ có cách thuyết phục mẹ em và bà ngoại em mà. Còn một năm nữa là tốt nghiệp, em cố học hành cho tốt nhé! Anh sẽ viết thư về cho em.

- Anh cứ đi đi...- Tôi cười, gió mát lộng mà lòng tôi nặng trĩu.

Ngày anh đi, tôi không thể tiễn anh lên ô tô để về thành phố được, hay nói cách khác là tôi không đủ dũng cảm để xin mẹ cho tôi đi tiễn anh. Tôi yêu anh, tôi cũng yêu mẹ, và trong chuyện này, tôi chỉ có thể lựa chọn một người mà thôi.

“Dù sao anh cũng sẽ quên em mà, đúng không?”

Tối hôm ấy, dưới gốc cây xoài ngoài bờ sông tôi đã khóc rất nhiều. Và tôi hiểu tại sao dì và chị Hai hay trốn ra đây khóc. Vì trước mặt là sông, và đã có đôi lúc tôi có ý nghĩ, muốn được đắm mình xuống đó. Để quên.

Năm năm trôi qua, tôi vẫn không quên được mối tình thời áo trắng đó đi được. Anh vẫn ở đó, im lìm trong tim tôi. Tôi đợi chờ điều gì đây, một lời hứa của cậu học trò 18 tuổi sao? Lời hứa đó đã theo gió chiều trên cánh đồng quê hôm đó bay xa lắm rồi.

- Dì Như...- bé Bi chạy ra ôm lấy chân tôi- Hôm nay cháu được điểm 10, dì đưa cháu đi ăn kem nhé!

Giờ tôi làm ở trạm y tế xã, cho gần nhà, mặc dù không ít lần có công văn thuyên chuyển tôi lên huyện. Tôi muốn ở cùng gia đình mình, sáng sáng đến trạm xá, chiều lại về nghe đứa cháu ngoan ríu rít kể chuyện.

Giờ đây ngoại đã già lắm, chẳng còn sức để mà chì chiết nữa. Mắt ngoại đã đục mờ và ngoại cả ngày chỉ ngồi trên chiếc võng gai mắc giữa hai thân cây cau trước cửa. Ngoại cũng hay cười hơn, và thỉnh thoảng ôm ấp và mắng yêu bé Bi khi nó nô nghịch:

- Tổ cha mày... Nghịch gì nghịch như quỷ.

Đôi mắt mẹ cũng đã hiền hơn trước. Mẹ hay dắt thằng bi đi chơi hàng xóm và hãnh diện lắm vì cu cậu rất thông minh. Cái gì nó cũng luôn mồm: “Bà ngoại mua cho Bi.” Hàng xóm ai cũng khen nó nhanh nhẹn và ngoan ngoãn. Có hôm tôi nghe mẹ nói với chị:

- Hôm trước tao hỏi ông Việt làm ở ngoài ủy ban xã rồi, nó chưa đi học thì liệu ra mà đổi cho nó cái tên đi. Lấy cái tên nào cho nó dễ nuôi tí ấy.

Chị tôi ngồi thêu cắm cúi, không ngẩng mặt lên, nhưng tôi biết chị đang khóc.

Còn tôi, có hôm mẹ nói với tôi:

- Mày cũng còn trẻ gì nữa, liệu mà lo chồng con đi. Mẹ nói thế chứ trên đời này đâu phải đã hết những người đàn ông tốt. Mẹ thấy thằng Đông, thằng bí thư xã đoàn mà thỉnh thoảng nó vẫn ghé nhà mình chơi đấy, thằng ấy có vẻ tốt nết, lại có học. Mày lấy nó mẹ thấy cũng yên tâm.

Tôi lặng yên. Đông thì tôi biết rõ lắm. Anh ta là bộ đội phục viên, giờ là bí thư xã đoàn, thỉnh thoảng vẫn qua trạm xá giúp tôi sửa cái này cái nọ. Anh ta nhiệt tình và có năng lực lắm, có thể tương lai sẽ vào ban lãnh đạo xã cũng không chừng. Anh ta cũng nhiều lần đánh tiếng ngỏ lời với tôi, nhưng tôi, hình như đã cạn sạch mọi cảm xúc để dồn hết cho anh- người mà bấy lâu nay tôi vẫn tin yêu và chờ đợi mất rồi.

Thằng Bi được đổi sang tên mới là Thiên An mấy ngày thì anh rể tôi, cha của nó về. Anh ta quỳ mọp xuống chân mẹ và bà ngoại tôi xin được đón chị Hai và thằng Bi về để chăm sóc cho họ, bù đắp những tháng này xa cách. Mẹ tôi khóc, chị tôi cũng khóc, đôi mắt trắng đục của ngoại hình như cũng có một dòng nước mắt chảy ra.

Chị tôi lên xe hoa về nhà chồng giữa niềm vui cũng như sự lo lắng của gia đình. Những vết thương trong quá khứ không khỏi làm ngoại tôi, mẹ tôi trăn trở. Mẹ sợ lại phải chứng kiến cảnh một lần nữa con mình quay lại mảnh đất đầy ám ảnh này.

Một chiều muộn, khi tôi vừa thay xong quần áo để chuẩn bị về thì người ta dìu đến một thanh niên. Anh ta rũ xuống như tàu lá héo, một bên đầu có máu chảy xuống.

- Đặt anh ta nằm vào đó. Có chuyện gì xảy ra thế? Lại đánh nhau ở đâu à?- Tôi chỉ vào cái ghế, lạnh lùng.

Nhìn cách ăn mặc của anh ta, tôi không nghĩ anh ta giống một trí thức hơn là cái bọn dăm bữa nửa tháng lại ghé chỗ tôi một lần vì đánh nhau vỡ đầu chảy máu.

- Không... Anh ta can đánh nhau nên bị vạ lây đấy.- Một người đáp lại.

- Được rồi, tôi sẽ băng bó và tiêm cho anh ta.- Tôi khoác lại áo lên người và lôi từ ngăn tủ ra một đống đồ khám.- Anh ta là người của thôn nào thế?

- Hình như anh ta ở xa đến.

- Ở xa đến à?- Tôi hỏi lại.

- Trong túi anh ta có tờ giấy ghi địa chỉ chỗ này.

Tôi ngẩn ra, buông chiếc xi-lanh xuống bàn và đứng dậy tiến về phía đó. Chẳng lẽ anh ta là bác sĩ mà trên huyện thuyên chuyển xuống như công văn hôm trước mới gửi về? Theo như công văn đó thì sắp tới huyện sẽ đầu tư xây cho 3 xã quanh đây một trung tâm y tế to và khang trang hơn, nên sẽ có sự điều động nhân sự về đây.

Tôi cúi xuống gương mặt tái nhợt đó, cả người run lên vì một cơn xúc động mạnh. Anh, chính là anh, đã trở về trong cái hoàn cảnh mà tôi chưa bao giờ tưởng tượng ra.

Anh hơi tỉnh khi tôi đưa tay gạt mớ tóc lòa xòa đang bết lấy chỗ vết thương lúc này đã khô lại của anh. Anh mở mắt, ngơ ngác nhìn xung quanh, rồi anh mỉm cười khi nhìn tôi:

- Định làm em bất ngờ mà không ngờ lại te tua vậy. Ngại quá!

Tôi lặng yên khi anh nắm lấy tay tôi.

Bình yên. Và hạnh phúc.

~~~~~~~~~~Chữ ký~~~~~~~~~~
_______N.L________
Về Đầu Trang Go down
Ngọc Linh
Administrator
Administrator
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 209
Đô : 284
Danh tiếng : 4
Tham gia ngày : 22/11/2010
Đến từ : Nơi có Gió

Bài gửiTiêu đề: Re: Tuyển tập oneshot: NGHE MÙA TRONG TÓC RỐI [Ngọc Linh]   Wed Nov 24, 2010 12:16 pm

Cây, Lá, Gió và Em

1. Cây, Lá và Gió

Cô ấy là mối tình đầu của anh, mối tình đẹp như một câu chuyện cổ tích. Trong câu chuyện đó, cô ấy là nàng công chúa xinh đẹp, dịu hiền và tốt bụng. Cô ấy có thể làm sáng bừng lên những góc tối nhất, lạnh lẽo nhất trong anh. Cô ấy mang đến thế giới của anh gam màu sống động và rực rỡ nhất của cuộc sống. Anh, tất nhiên, yêu cô ấy, nhiệt thành và đầy đắm say.

Cô ấy của anh hồn nhiên, đầy tươi trẻ, luôn giúp anh quên đi những mệt nhọc, lo toan theo cách của riêng mình. Cô ấy biết cách an ủi người khác, biết quan tâm tới tất cả mọi người. Anh yêu và tự hào về cô ấy vì cả những điều đó nữa.

Rồi người thứ ba xuất hiện. Anh ta giỏi giang hơn anh, thành đạt hơn anh, đẹp trai hơn anh, tiền đồ vững chắc hơn anh; điều quan trọng nhất là anh ta tự tin yêu cô ấy hơn anh. Khi cô ấy dành cả buổi tối hẹn hò của hai đứa chỉ để khen anh ta chơi đàn giỏi thế nào, hát hay thế nào, giao tiếp giỏi thế nào, anh biết anh ta đã kéo cô ấy hoàn toàn ra khỏi cuộc sống của anh rồi.

Bản tính nhút nhát và tự ti của anh đã không cho anh dũng cảm dành lại cô ấy từ tay gã trai đa tình đó. Anh chỉ biết đau khổ nhìn cô ấy rời xa anh, như một sự mất mát không bao giờ bù đắp lại được.

2. Anh và Em

Một ngày, khi lặng thầm bước bên lề cuộc sống của cô ấy, anh chợt nhận ra em- người lâu nay cũng luôn lặng thầm dõi theo bước chân anh.

Không còn có cô ấy bên mình, những tối cuối tuần của anh dài dặc và chán ngắt. Anh tìm đến em, như tìm một người bạn thân để trút bỏ nỗi lòng. Em không giống cô ấy, chẳng nói ra những lời động viên an ủi, em chỉ im lặng nghe anh nói. Nhưng sự im lặng đó thực sự làm anh thấy mình ổn hơn. Em vẫn đủ tinh tế và sâu sắc để không khiến cho anh có cảm thấy mình là kẻ đáng thương.

Không biết từ lúc nào, anh nghiện cảm giác tìm đến em như tìm về một nơi nương náu yên bình cho tâm hồn. Anh lại mong mỏi những ngày thứ bảy, để nhắn cho em một cái tin hẹn đi uống café.

Anh- đã ngây thơ nghĩ rằng- chúng ta gặp nhau chỉ vì chúng ta là hai kẻ cô đơn không tình yêu cần một nơi trút bầu tâm sự.

3. Xuất phát lần thứ hai?

Cô ấy quay lại với anh. Em vẫn chỉ cười và im lặng đón nhận tin đó từ anh. Nhưng nụ cười đó, dù cố tỏ ra vô tình đến đâu, anh cũng nhận ra là nó buồn vô hạn. Đã có một chút chống chếnh trong lòng anh vào khoảnh khắc ấy, một cảm giác thật lạ.

Cô ấy chẳng còn như xưa nữa. Cô ấy hay khóc hơn, hay giận hờn hơn và ghen nhiều hơn. Cô ấy ghen với em chỉ vì một tin nhắn của anh chúc em cuối tuần vui vẻ. Cô ấy bật khóc khi anh chăm chú đọc entry trong blog của em. Những hờn ghen đó làm anh thấy mỏi mệt, và anh, đã suy nghĩ đến em nhiều hơn.

Anh biết, xuất phát lần thứ hai là một sai lầm.

4. Rồi anh sẽ nắm lấy tay em.

Anh đến tìm em. Bạn em nói em đã chuyển chỗ ở và đến một nơi làm khác. Anh bàng hoàng như bước hẫng.

Em đã không ít lần từ chối những lời hẹn hò- chỉ để dành trọn vẹn cho anh những tối cuối tuần trong một quán café nào đó, và nghe những tâm sự có thể làm cho em phải đau.

Anh chợt nhận ra, để vụt mất em là sai lầm ngu ngốc nhất cuộc đời anh.

Em ngốc?

Hay là anh đã quá vô tâm?

Anh đã từng hỏi, em là gì trong cuộc sống của anh? Nắng? Mưa? Hay là Đất?

Nắng đem đến cho anh sự hồi sinh.

Mưa tưới mát tâm hồn đang khô cằn trong mỏi mệt.

Hay Đất âm thầm thấm hết mọi nước mắt trong lòng anh và đem lại cho anh sự sống?
.
.
.
.
.
.
Người ta bên nhau vì người ta yêu nhau, rồi người ta xa nhau vì người ta chán nhau, chứ làm gì của quy luật nào gọi là quy luật cây-lá-gió. Nếu hôm nay anh cứ mãi gắn mình vào hình ảnh của một cái cây cô đơn, thì anh mãi sẽ không bao giờ tìm thấy em trong trăm ngàn hư ảnh do anh vẽ ra.

Anh yêu em! Không cần một lý do nào hết.

Ngày mai, nắng sẽ lê, bão tố sẽ tan, và ta sẽ lại yêu nhau, như chưa bao giờ yêu, em nhé!

Dù có đi quãng đường bao xa, và phải tìm em trong bao lâu, thì anh tin, rồi có ngày anh sẽ nắm lấy tay em.


~~~~~~~~~~Chữ ký~~~~~~~~~~
_______N.L________
Về Đầu Trang Go down
Ngọc Linh
Administrator
Administrator
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 209
Đô : 284
Danh tiếng : 4
Tham gia ngày : 22/11/2010
Đến từ : Nơi có Gió

Bài gửiTiêu đề: Re: Tuyển tập oneshot: NGHE MÙA TRONG TÓC RỐI [Ngọc Linh]   Mon Dec 06, 2010 10:15 am

Đêm tàn và ngày lên


“Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.”

Con tàu vẫn lao vun vút trong màn đêm tĩnh lặng của núi rừng. Trăng chiếu chênh chếch vào cửa sổ khiến khoang tàu tràn ngập một thứ anh sáng bàng bạc, lung linh và không gian như mê ảo. Một cơn gió lạnh lùa vào làm Linh rùng mình. Hai người đồng hành ngồi đối diện vừa rồi còn thì thầm to nhỏ đã ngủ từ lúc nào. Một đôi bạn trẻ trốn gia đình vào miền Nam lập nghiệp và gây dựng hạnh phúc. Họ đã đối phó với sự phản đối từ hai bên gia đình bằng cách đó. Sau hai năm, họ được hai bên gia đình chấp nhận và quyết định trở về để tổ chức lễ cưới.

Tàu vừa qua đèo Hải Vân lập tức cô đã cảm nhận được cái lạnh của khí thu. Cô đã chọn đi tàu để có thể từ từ cảm nhận được cái lạnh ấy, để có thể thỏa mãn nỗi nhớ nó quay quắt trong ba năm qua. Ba năm ra đi mà không một lần ngoảnh lại, một thời gian dài nhưng chẳng đủ để cô có thể quên. Dẫu vậy, lần này cô chẳng còn lựa chọn giữa về hay không về nữa, vì cuối cùng mọi chuyện sẽ được kết thúc. Hai ngày nữa, người mà cô yêu sẽ kết hôn.

Cô không bao giờ quên ngày đầu tiên cô gặp anh. Đó cũng là ngày u ám nhất, nhiều ám ảnh nhất, nhiều nước mắt nhất cuộc đời cô. Đó là ngày mà cuộc sống đã lấy đi của cô cả gia đình yêu thương. Cha mẹ và anh trai của cô qua đời trong một vụ tai nạn thảm khốc. Sau đám tang, người ta tìm thấy cô ngồi một mình co ro trong tủ quần áo, tay ôm khư khư con búp bê nhỏ. Mỗi khi người ta mang cô ra khỏi tủ quần áo, cô lại khóc thét lên, và lại tìm cách chui vào đó.

Rồi một cậu bé xuất hiện, đó chính là anh. Anh là con một người bạn của cha mẹ cô. Anh nhìn thấy cô trong góc tủ, đôi mắt anh mở to kinh ngạc, nhưng rồi anh nhoẻn miệng cười và cũng chui vào ngồi trong đó cùng cô.

Cô quen anh từ đó. Bố mẹ anh nhận cô làm con nuôi và đưa cô về với gia đình mới. Anh là anh trai của cô. Không ai có thể dỗ cho cô nín trừ anh. Cũng không ai có thể đưa cô ra khỏi tủ quần áo ngoài anh. Anh rất chiều chuộng cô, chăm lo cho cô từng chút một.

Khi cô vào học cấp 3, còn anh vào đại học, và dọn ra ở với đám bạn, cô chợt nhận ra cô không chỉ còn coi anh như một người anh trai đơn thuần nữa. Cô yêu anh, yêu trong điên cuồng và vô vọng. Mỗi lần nhớ anh là cô lại gọi điện giả vờ ốm để bắt anh về chơi với cô. Dù có trăm nghìn việc này nọ, nhưng mỗi lần như thế, anh lại về nhà, lao ngay lên phòng cô và sẽ thở phào rồi cốc đầu cô khi biết cô nói dối.

Cô không thể dứt mình ra khỏi tình yêu đau khổ đó, vì bản thân cô, lại cứ muốn dung túng cho nó phát triển. Đến tận khi cô tốt nghiệp đại học, tình yêu đó vẫn không hề lay chuyển. Còn anh, anh cũng đưa nhiều bạn gái về ra mắt gia đình, mỗi lần như vậy cô lại chui vào phòng, lặng lẽ khóc.

Sự bất lực với tình yêu vô vọng đó buộc cô phải đưa ra một quyết định khó khăn. Cô phải đi. Cô phải đi càng xa anh càng tốt, như thế, cô mới có cơ may quên được anh. Bố mẹ không phản đối quyết định đó của cô. Anh chỉ cười, xoa đầu cô theo thói quen và dặn cô phải biết tự chăm sóc mình.

Vậy là đã ba năm trôi qua. Ba cái Tết cô lấy lý do bận việc để không về nhà. Cô sợ phải đối mặt với anh, vì con tim cô vẫn không sao có thể đối diện với anh được.

Mẹ gọi điện nói với cô phải thu xếp công việc về dự đám cưới của anh. Cả nhà sẽ rất buồn nếu thiếu vắng cô. Cô đồng ý, cô sẽ có lý do để từ bỏ anh.
.
.
.
.
.
.
.
.

Mẹ bảo anh chở cô ra nghĩa trang thắp hương cho bố mẹ và anh trai. Hai người lặng im suốt chặng đường đi. Anh đã trưởng thành và tính cũng thâm trầm hơn so với 3 năm trước khi cô đi. Dừng xe trước cánh đồng hoa cải vàng, anh mỉm cười trước ánh mắt ngạc nhiên của cô:

-Em nhớ nơi này chứ?

Đây là nơi cô đã từng nằng nặc đòi anh đưa đến để chụp ảnh hồi cô học cấp 3.

Cánh đồng độc một màu hoa vàng trải dài trước mắt làm cho mọi kỉ niệm thời áo trắng ùa về trong cô. Khi đó cô mới mộng mơ làm sao. Vì mơ mộng, cô đã để mình yêu anh, rồi cứ thế lén lút nuôi lớn mối tình vụng dại ấy.

Có nhiều người đến đây để chụp ảnh, ai cũng hết sức rạng rỡ. Anh đột ngột nắm lấy tay cô, kéo cô đi vào giữa cánh đồng hoa ấy. Đến giữa, anh dừng lại, buông tay cô ra, quay lại hỏi:

-Sao, em không có gì muốn nói với anh à?

Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt cô run rẩy khi chạm vào ánh mắt nâu sẫm của anh.

Cô lắc đầu.

Anh ngạc nhiên:

-Không có sao?

-Không phải…nhưng, đã quá muộn rồi.- Cô quay đi đáp.

Anh nhìn theo ánh mắt cô, nhìn ra phía những đôi bạn trẻ đang cười rộn rã, vang một khu. Cô lại nghe anh hỏi:

-Nếu anh không kết hôn, thì em sẽ không bao giờ trở về đúng không?

-Không ạ, em bận quá nên không về được thôi mà.

Anh nén một tiếng thở dài, ánh mắt trở nên vô cùng u buồn, anh nói tiếp:

-Anh đã nghĩ rằng, nếu anh không kết hôn, thì chuyện này sẽ chẳng bao giờ kết thúc. Anh cũng rất khó chịu khi thấy em cứ tự dày vò mình bằng cách chạy trốn như vậy.

Cô bàng hoàng nhìn anh. Anh đã biết tình cảm của cô với anh rồi sao?

-Anh ước rằng giá như em có thể sớm biết em quan trọng như thế nào với anh, Linh ạ! Vào đại học, anh xin bố mẹ ra ở riêng, vì anh không thể chịu được mỗi khi đối diện với em và thấy em cười. Nhưng ra khỏi nhà rồi, anh vẫn không thể dứt mình ra khỏi những suy nghĩ về em được. Thế nên, anh luôn điên cuồng lao về nhà nếu như nghe tin em bị ốm. Anh cũng lao vào các cuộc tình, cốt để quên em, nhưng anh không làm được, anh không quên được.

Anh từ từ nhìn thẳng vào đôi mắt lúc này đã đẫm nước mắt của cô, lắc đầu cười bất lực:

-Cái cách em lựa chọn ra đi làm anh giận và oán hận bản thân mình rất nhiều. Có lẽ em đã phát giác ra rằng anh yêu em nên em mới vội vã bỏ đi như chạy trốn như thế, khiến em phải chịu nhiều thiệt thòi như thế.

-Anh…anh đừng…-Cô lắc đầu, hai tay bụm lấy miệng để không bật ra thành tiếng khóc.

-Anh yêu em, Linh ạ!- Anh hít một hơi dài rồi thốt lên một cách đau khổ.

-Tại sao? Tại sao giữ được đến giờ rồi mà anh còn nói ra?- Cô đấm lên ngực anh, vài người ở gần hiếu kì nhìn hai người, nhưng rồi họ lại tế nhị quay đi.

-Nếu không nói ra, có lẽ anh sẽ không thể quyết tâm dứt bỏ ý nghĩ tội lỗi đó, anh sẽ thành ngươi phản bội vợ mình trong tư tưởng mất. Cô ấy là một người tốt. Sau ngày hôm nay, anh sẽ cố để cho hình bóng cô ấy lấn át hoàn toàn hình ảnh của em trong trái tim anh.

Anh vòng tay ôm lấy cô, hôn nhẹ lên mái tóc cô rồi nói tiếp:

-Nơi đây là nơi anh đã bắt đầu tình yêu với em, nên anh cũng muốn nó là nơi kết thúc tình cảm đó. Anh xin lỗi, bản thân anh không thể dũng cảm bước qua tất cả để nắm lấy tay em được.

Anh đặt tiếp một nụ hôn lên trán cô rồi buông cô ra. Anh đã chuẩn bị kĩ cho sự vụn vỡ này, nhưng có lẽ, nó còn khó chịu hơn những gì anh đã tưởng tượng. Anh đau cho sự tuyệt vọng của trái tim mình. Đau khi không thể dùng tình yêu để lau khô đi những giọt nước mắt kia.

Một lát sau, anh mỉm cười, ánh mắt ôn nhu và điềm đạm, xoa đầu cô, anh nói:

-Về nhà thôi, cô em hay khóc nhè! Chắc mẹ đang mong em về đưa mẹ đi làm tóc đấy.

Nhẹ nhàng, họ buông tay nhau.

Những cánh hoa vàng tung bay trong gió chiều như tạm biệt một miền kí ức đã trôi xa.


~~~~~~~~~~Chữ ký~~~~~~~~~~
_______N.L________
Về Đầu Trang Go down
Ngọc Linh
Administrator
Administrator
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 209
Đô : 284
Danh tiếng : 4
Tham gia ngày : 22/11/2010
Đến từ : Nơi có Gió

Bài gửiTiêu đề: Re: Tuyển tập oneshot: NGHE MÙA TRONG TÓC RỐI [Ngọc Linh]   Fri Jan 07, 2011 8:51 pm

Nghe mùa trong tóc rối




[Anh- có nhiều câu chuyện muốn kể cho em nghe, và có nhiều con đường muốn dẫn em đi.]


Anh

Tôi không bao giờ tin vào tình yêu sét đánh- hay nói cách khác- là yêu từ cái nhìn đầu tiên, cho đến khi tôi gặp em.


Đó là một ngày đông giáp Tết, tôi còn nhớ rất rõ, vì hôm đó tôi đến vườn đào Nhật Tân tìm mua một cây đào về cho gia đình. Ông nội tôi luôn yêu cầu năm nào cũng phải có một cây đào trong nhà, và vì tôi là cháu nội đích tôn, nên ông sai tôi đi làm việc đó.


Trước đó không lâu, tôi mới từ Pháp trở về sau hơn hai năm dài du học bên đó.


Vườn đào Nhật Tân ngày giáp Tết thật đông, tôi đi lòng vòng cả buổi sáng vẫn không tìm được một cây nào thật ưng ý. Giữa không gian mênh mông đầy sắc đào hồng, đầy tiếng cười nói rộn ràng, đầy những gương mặt rạng rỡ ấy, tôi nhìn thấy em.


Thật sự là tôi đã không thể rời mắt khỏi em, một cảm giác lạ lùng ùa đến trong lòng tôi. Không phải em đẹp vì thực sự lúc đó em đang cúi đầu nhìn xuống chân, tóc mai che lòa xòa cả vầng trán. Cảm giác lạ lùng đó, có lẽ là bởi giữa muôn vàn màu sắc ấm áp xung quanh, tôi lại thấy em, nhẹ nhàng và mỏng manh như tuyết trắng.


Em mặc một chiếc áo len màu kem cổ lọ, bên ngoài là một chiếc áo choàng màu trắng, dài đến đầu gối, đôi giầy cao cổ màu nâu nhạt, một chiếc khăn len cũng màu kem quàng hờ hững quanh cổ. Tóc em để xõa, bay tung lên theo từng trận gió rét. Nhìn em, tôi khẽ rùng mình, tổ hợp màu trắng trên người em làm người ta có cảm giác thật lạnh lẽo, lạnh đến ghê người. Chính vì màu trắng đó, tôi càng có cảm giác em hư ảo hơn bao giờ hết.


Em đi ở dãy bên kia, thờ ơ với những cây đào, những tiếng nói cười xung quanh, dường như, chỉ có mình em ở một thế giới mà không ai cảm nhận hay bước vào được. Vài cánh đào tung bay vương trên tóc em, và vào khoảnh khắc em ngẩng đầu lên, tôi cầm điện thoại lên, và lưu hình ảnh em vào trong trái tim mình.


Yêu từ cái nhìn đầu tiên- có lẽ tôi đã bắt đầu phải tin.



Em.


Yêu xa- tôi không bao giờ mình có thể yêu xa chỉ bằng những dòng tin nhắn hay e-mail đầy vô cảm, cho đến khi tôi bàng hoàng nhận ra, tôi yêu anh.


Tôi biết anh lần đầu tiên khi anh mời kết bạn với tôi trên facebook. Mạng xã hội mà, tôi đồng ý mà chẳng cần bận tâm nhiều xem anh là ai, có lẽ tại tính tôi hay hờ hững với mọi thứ. Nhưng tôi dần dần quen anh, bình luận qua lại nhiều hơn với anh về những tấm ảnh về Paris do anh chụp. Những lần chat quên giờ giấc đã kéo chúng tôi lại gần với nhau hơn.


Khi anh ngỏ lời yêu tôi, tôi đã suýt khóc òa trước màn hình máy tính.


Tôi biết, tôi cũng yêu anh.


Yêu qua những dòng tin, những e-mail nồng nàn yêu thương, yêu qua cửa sổ webcame mờ nhạt, qua những cái hôn xa, theo chiều dài của miền nhớ mong, chờ đợi, theo hoang hoải nỗi buồn, tôi yêu anh hết mọi ngọn nguồn xúc cảm của một đứa con gái vốn vô tâm với cuộc đời.


“Này, tại sao hồi đó anh lại mời kết bạn với em qua facebook, em có quen anh đâu?”


“Nếu anh nói anh đã từng biết em từ trước đó nữa thì em có tin không?”


“Không. Vậy hóa ra anh ngấm ngầm tiếp cận em à?”


“Anh không tìm em, mà là số phận đã cho anh gặp lại em. Dù sao, từ cái lần đầu tiên mình gặp nhau ấy, anh đã tin là dù không bằng cách này hay cách khác, anh vẫn sẽ gặp được em.”


“…”


“…”


“…”


“Hè này anh về chứ?”


“Có chứ… Anh có nhiều câu chuyện muốn kể cho em nghe, và có nhiều con đường muốn dẫn em đi khi chúng ta gặp lại.”


Hè đến, anh đã không về.


Giữa mênh mông nỗi cô đơn, tôi chia tay anh.


Nhưng tôi, chẳng thể tìm cho mình một người thay thế. Tôi lại là tôi, cô đơn và hờ hững đi dọc cuộc đời mình, và để mặc hình bóng anh trôi nhạt nhòa vào trong kí ức.


Vườn đào Nhật Tân, nơi mà anh nói anh đã gặp tôi một năm về trước, năm nay vẫn nở rộ trong tiết trời lạnh lẽo. Năm trước tôi đã đến đây, cùng với một cô bạn thân, và chúng tôi đã lạc nhau khi nó mải cùng anh người yêu đi chụp ảnh. Năm nay, tôi đã tự để lạc mất tình yêu của tôi trong bộn bề cảm xúc.



- Xin cho hỏi một chút…


Người đi đằng sau tôi nãy giờ bất ngờ vượt lên trước tôi và lên tiếng.


- Vâng.


Tôi ngẩn ra trước người thanh niên đó, một cảm giác thân quen khiến tôi nghẹt thở.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Hai tháng học trong khóa hè của tôi đã giúp tôi có thể hoàn thành khóa học đúng lễ Noel, thay vì đến tháng 6 sang năm như dự định. Tôi muốn trở về bên em sớm nhất có thể.


Facebook vắng bóng em, yahoo cũng chẳng bao giờ còn sáng…


Nhưng tôi tin, dù bằng cách này hay cách khác, tôi sẽ tìm lại được em… Và lần gặp lại này, tôi sẽ ôm em thật chặt.


~~~~~~~~~~Chữ ký~~~~~~~~~~
_______N.L________
Về Đầu Trang Go down
Ngọc Linh
Administrator
Administrator
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 209
Đô : 284
Danh tiếng : 4
Tham gia ngày : 22/11/2010
Đến từ : Nơi có Gió

Bài gửiTiêu đề: Re: Tuyển tập oneshot: NGHE MÙA TRONG TÓC RỐI [Ngọc Linh]   Thu Jan 20, 2011 2:06 pm

Lá diêu bông




“Lời ru buồn nghe mênh mang mênh mang
Sau lũy tre làng khiến lòng tôi xốn xang”


Làng nhỏ của tôi nằm cạnh con sông cái đục ngầu mùa nước lũ. Mỗi lần nước sông dâng cao, nước tràn qua bờ đê nhỏ vào trong ruộng, cánh đồng trũng chỉ còn là một bể nước mênh mông. Tôi nhớ như in những ngày thơ bé, tôi thường rủ Nhàn và bọn trẻ con gần đó ra lội ruộng, bì bõm cả ngày. Nhàn kém tôi hai tuổi, bé choắt như suy dinh dưỡng, nhưng lại rất gan dạ và đặc biệt bơi lội rất giỏi, không thua gì lũ con trai bọn tôi. Nhàn như một con rái cá, thoăn thoắt bơi trong nước, dám lặn ngụp đến cả những vùng nước sâu mà khi đó lũ con trai chúng tôi còn sợ không dám đến.


Chúng tôi vẫn thường cùng nhau đến trường, cùng nhau đi chăn trâu ở bờ đê phía bên kia sông, cùng bì bõm lội bắt hến, trai mùa nước cạn, cùng nhau đi cất vó tép mỗi trưa hè nắng gắt. Đến mãi sau này mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn còn như ngửi thấy mùi thơm nức mũi của cám rang đâu đó. Hồi ấy, Nhàn rang cám khéo lắm, lại khéo luôn việc chọn chỗ đặt vó nên lúc nào cũng được rất nhiều tôm tép. Đến mùa gặt thì chúng tôi cùng nhau đi mót lúa, bắt châu chấu đồng. Tôi bắt châu chấu và mót thóc rơi về cho gà, nhưng Nhàn thì nhặt cẩn thận từng bông lúa còn sót lại, bắt thật nhiều châu chấu, vì đó là thức ăn của hai mẹ con Nhàn. Tôi thường nhường cho Nhàn những bông lúa bằng cách giả vờ không trông thấy chúng. Mỗi lần thấy Nhàn reo lên vồ lấy những bông lúa đó, tôi thấy vui vui trong lòng.


Có lần Nhàn hỏi tôi:


-Anh Long, anh biết lá diêu bông không?


-Lá diêu bông là lá gì? Có nghe bài hát nhưng không biết.


Nhàn không nói gì nữa, nhưng tôi chạy về hỏi mẹ ngay. Mẹ nói không hề có lá diêu bông, đó chỉ là trí tưởng tượng trong thơ ca. Khi tôi nói lại với Nhàn điều đó, Nhàn dẩu môi cãi lại:


-Có… mẹ em bảo là có… Anh chả biết gì…

Nào lúc đó tôi đã biết gì. Thằng nhóc 13 tuổi đầu vẫn còn cởi truồng tắm sông, vẫn còn vô tư chơi trò cô dâu chú rể với bọn bạn trong xóm thì làm sao có thể hiểu được Lá Diêu bông là gì và có ý nghĩa gì?


Nhàn 14, tôi 16, em không còn chạy nhông nhông ngoài đường bêu nắng cả ngày với chúng tôi nữa. Nếu không đi học thì Nhàn ở nhà giúp mẹ, em ra dáng thiếu nữ hơn trong mắt đám trai làng chúng tôi.


Người làng này ai cũng biết câu chuyện của mẹ con Nhàn. Mẹ Nhàn xuất thân bên kia sông, cũng xuất thân nông dân. Mẹ Nhàn thời thiếu nữ rất đẹp, làm nức lòng bao nhiêu trai làng vì giọng hát rất hay. Nhàn nói mẹ hát hay nhất bài “Lá Diêu Bông” nên từ nhỏ Nhàn đã thuộc bài đó, thỉnh thoảng em còn hát cho tôi nghe.


18 tuổi, mẹ Nhàn đem lòng yêu con trai một người làm nghề chài lưới trên sông này. Nhà của họ dột nát, xiêu vẹo trước mỗi mùa nước lũ. Người con trai đó sống cùng người cha suốt ngày say rượu, và một bà mẹ kế ngoa ngoắt. Vợ trước của ông ta vì không chịu nổi cảnh bạo hành của chồng mà bỏ đi xa xứ, để lại đứa con nhỏ dại.


Mẹ Nhàn yêu người thanh niên ấy lắm nên hai người thề sẽ sống trọn đời bên nhau, mặc cho nghèo khổ cỡ nào. Rồi một đêm mưa gió bão bùng, trong điếm canh bỏ hoang của làng, người đó đã từ biệt mẹ Nhàn để ra đi. Ông nhận được thư của mẹ đẻ mình ở bên kia biên giới gửi về, và ông muốn vượt biên sang tìm mẹ.


-Tôi van em, tôi lạy em… Mẹ tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa. Bà không về được, bà chỉ muốn nhìn mặt tôi lần cuối… Em thương tôi em để tôi đi, rồi tôi sẽ về, sẽ cưới em, cả gia đình ta sẽ đoàn tụ.


Đêm ấy, ông đã quỳ xuống chân mẹ Nhàn, khóc ướt đẫm cả một vạt áo của bà để xin bà cho mình được đi tìm mẹ, coi như là đi gặp mặt lần cuối.


Và ông đi, để lại mẹ Nhàn cùng giọt máu của mình trong bụng bà.


Năm tháng, rồi mười tháng, ngày Nhàn ra đời, chỉ có tiếng khóc của mẹ, tiếng chì chiết của ông bà ngoại, lời bàn ra tán vào của làng xóm… Mẹ Nhàn mang con sang bên này sông, được một bà cụ không con cháu cưu mang bao bọc và nhận mẹ Nhàn làm con nuôi. Căn nhà nhỏ của ba người ở cuối xóm tôi, luôn bập bùng ánh lửa và tiếng nói cười ấm áp.


Năm Nhàn 10 tuổi thì bà ngoại em mất. Chỉ còn lại hai mẹ con côi cút nương tựa nhau mà sống. Mẹ Nhàn đi cấy, đi gặt thuê cho người trong làng. Những ngày không phải ngày mùa, mẹ Nhàn lại tranh thủ mò mẫm ở khúc sông trước cửa, nhặt nhạnh từng con trai, con hến, cái tôm cái tép rồi đem bán vội phiên chợ chiều.


Nhàn 17 tuổi, em nghỉ học ở nhà giúp mẹ những công việc đồng áng. Tôi đi học trên thành phố, dăm bữa nửa tháng mới về một lần, mỗi lần về tôi lại đến tìm em. Chúng tôi lang thang ngoài bờ sông, tôi kể cho em nghe những điều mới lạ trên thành phố, và em nghe bằng một sự thích thú khiến tôi cũng vui lây.


Nhàn 18 tuổi, tôi ngỏ lời yêu em trước sự phản đối từ phía gia đình tôi. Mẹ tôi nói rằng em không phải là người vợ lý tưởng cho một kĩ sư tương lai như tôi. Nhưng tôi không quan tâm điều đó. Chúng tôi yêu nhau, và trao nhau nụ hôn đầu run run dưới một cơn mưa chiều tầm tã.


Tôi vẫn đi học xa, vẫn đều đặn về thăm em, lén lút gửi thư cho em.


Rồi tôi nhận được tin mẹ em qua đời vào năm cuối tôi học đại học. Những khó nhọc của cuộc đời đã cướp đi mẹ của em ở tuổi bốn mươi. Cái tin dữ đó làm tôi bàng hoàng đến sững sờ, tôi vội lao ra xe về quê, tôi cần phải ở bên em lúc này.


Tôi ra trường, mẹ tôi giới thiệu cho vài cô gái làm giáo viên gần nhà, nhưng trong lòng tôi chỉ có Nhàn. Em vẫn sống trong ngôi nhà nhỏ đó. Em nói em phải nghe lời mẹ em, ở lại đây đợi cha em trở về. Tôi ngỏ lời muốn cưới em và đưa em lên thành phố sống cùng tôi.


Tôi trở lại thành phố làm việc được ít ngày thì mẹ tôi đến nhà em làm ầm lên. Tôi không biết mẹ đã nói gì với em, nhưng một tháng sau, tôi nhận được tin em sẽ lấy chồng. Em lấy một người ở làng bên, làm nghề công nhân trên thành phố.


Sau cả một đêm dài thức trắng và đốt thuốc liên tục, tôi nghỉ việc, vội vã ra xe về quê sáng sớm ngày người ta định đến dạm hỏi em. Trên chuyến xe đó, tôi gặp một người đàn ông giàu có. Ông là người làng bên kia sông, tha hương xứ người đã hai mươi năm và giờ mới có cơ hội trở lại. Tôi kể cho ông nghe chuyện về em- về người con gái tôi yêu. Ông đã lắc nhẹ vai tôi và nói trước khi chúng tôi chia tay:


-Về già như tôi, cậu sẽ thấy hối tiếc nhiều chuyện mà lúc trẻ cậu không làm được, hoặc không có dũng cảm để làm… Tôi nghĩ cậu nên quyết định dứt khoát với tình cảm…


Tôi cám ơn ông và vội trở về làng. Tôi không về nhà mà đi thẳng đến nhà em. Ngôi nhà vẫn như thế, không rèm hoa giấy đỏ, không người thân họ hàng, chỉ có một mình em, sững sờ nhìn tôi khi tôi bước qua ngưỡng cửa. Ánh mắt em hoang mang và đầy thương tổn, còn tôi đau như xát muối khi ôm em vào lòng, khi tôi hôn và nuốt trọn những giọt nước mắt mặn chát trên môi em. Vào khoảnh khắc đó, tôi muốn rũ bỏ tất cả, và mang người con gái tôi yêu đi thật xa.


Người đàn ông giàu có ấy là cha em, người cha đã bỏ lại mẹ con em hơn 20 năm trời. Ông đã có một gia đình khác ở bên kia biên giới, nhưng ông vẫn muốn nhận em và đưa em đi cùng. Hai mươi năm trước, ông tìm được mẹ đẻ của mình, rồi bị mẹ ép hứa hôn với con gái một gia đình giàu có, và cha em chẳng còn cơ hội quay lại tìm mẹ con em nữa. Nhưng mối tình đầu ấy vẫn day dứt trong tâm can ông bao nhiêu năm qua, để bây giờ, ông quyết tâm tìm về quê hương, và vui mừng khi biết đến sự tồn tại của đứa con gái này.


Em đã có một thân phận mới. Ông thay mặt em từ chối sính lễ của gia đình bên kia sông. Mẹ tôi ngọt ngào hơn với em. Còn với tôi, em vẫn là cô bé Nhàn ngày nào, vẫn bé dại và hồn nhiên bên tôi.


Nhìn ngôi mộ của mẹ với tấm bia mà cha mình mới lập, em siết lấy tay tôi thầm thì:


-Anh có tin có lá diêu bông không?


-Ừ, có, anh tin…


Viết tặng cho sông quê, đò chiều, và những ngày thơ bé.

~~~~~~~~~~Chữ ký~~~~~~~~~~
_______N.L________
Về Đầu Trang Go down
Ngọc Linh
Administrator
Administrator
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 209
Đô : 284
Danh tiếng : 4
Tham gia ngày : 22/11/2010
Đến từ : Nơi có Gió

Bài gửiTiêu đề: Re: Tuyển tập oneshot: NGHE MÙA TRONG TÓC RỐI [Ngọc Linh]   Thu Jan 20, 2011 3:41 pm

Valentine’s Day
[oneshot for Valentine 2011]



Đặt chồng bát cuối cùng lên giá, Linh tháo tạp dề và tiện tay quẳng nó vào chậu nước rửa bát nổi đầy váng mỡ. Hôm nay là một ngày quá mệt mỏi với cô. Hai con bé phụ việc đồng loạt xin nghỉ sớm để đi chơi, chấp nhận cả việc bị trừ tiền lương tháng này. Khách ăn đông làm cô tối tăm mặt mũi cả buổi tối, giờ thì cô rã rời toàn thân, chỉ mong có một chiếc giường để lăn ra ngủ ngay lập tức.


Linh mở quán ăn này đến nay đã được hơn ba năm. Quán bình dân, không quá đông khách, nhưng cũng đủ cho cô phải chạy ra chạy vào cả ngày, sau này cô còn thuê thêm hai người phụ giúp nữa mới hết việc. Hai con bé cùng quê với nhau, học hết cấp ba thì rủ nhau ra thành phố kiếm việc làm. Linh thuê chúng một phần vì cô cũng cần thêm người đỡ đần, một phần vì có người đã gửi gắm chúng cho cô.


Nghĩ đến người đó, Linh thở dài, gương mặt đượm chút buồn.


Linh quen anh ba năm trước, đúng khoảng thời gian cô bắt đầu mở quán ăn này. Anh làm nghề gì cô không biết, chỉ biết anh trọ ở gần đây, thường trở về vào lúc tối muộn. Tối nào anh cũng ghé vào quán nhờ cô nấu một bát mì trứng lớn và húp hết sạch cả nước. Khi ra về, anh luôn trả cho cô những đồng tiền lẻ nhàu nát, vì thế cô đoán anh cũng là người lao động vất vả. Anh không cao lớn lắm, người chắc nịch, da ngăm đen, hai bàn tay thô và đầy vết chai, móng tay được cắt vụng về.


Dần dần, anh trở thành khách quen của quán, luôn là người khách cuối cùng của quán. Linh thương người đàn ông ít nói nhưng có vẻ chân thật đó nên cô thường để dành lại cho anh những miếng thịt vụn còn thừa lại để thêm vào bát mì cho anh. Có hôm cô còn cho cho vào bát mì hai quả trứng và chỉ tính tiền như bình thường. Anh biết điều đó, nên mỗi lần đưa tiền cho cô, anh nhìn cô với ánh mắt đầy hàm ơn.


Rồi hai người đến với nhau, câu chuyện tình nghèo nhưng đầy những ấp ủ cho tương lai. Anh là công nhân vệ sinh môi trường nên thường trở về rất muộn. Anh luôn rẽ qua quán, dọn hàng giúp Linh và đưa cô về tận chỗ trọ rồi mới về chỗ của mình tắm rửa, nghỉ ngơi.


Hà và Hương được anh dẫn về một tối muộn. Hai con bé quần áo xộc xệch, mắt thì hoảng loạn và sợ sệt. Anh nói anh cứu chúng khỏi tay bọn ma cô ngoài bến xe khi hai đứa đang lơ ngơ tìm chỗ để ngủ qua đêm. Linh cho tiền giục hai đứa về quê nhưng hai đứa lại xin cô cho ở lại phụ việc. Cô thở dài thương cho cái ước mơ ngây thơ muốn đổi đời của chúng, rồi gật đầu chấp thuận để chúng ở lại, ba chị em dựa vào nhau mà làm ăn.


Cũng nhờ có tài nấu ăn của Linh và sự nhanh nhẹn của hai cô bé nên quán làm ăn ngày càng khấm khá, khách ruột ngày càng nhiều nên thu nhập luôn ổn định. Linh và anh dự định ra giêng sẽ về quê xin hai bên gia đình cho làm đám cưới.


Đúng lúc ấy thì sự việc không may xảy đến với anh. Anh bị buộc tội hành hung gây thương tích cho người khác. Hắn là một tên lông bông, thường tụ tập ăn sáng cùng lũ bạn hư hỏng tại quán của cô, và hắn đã chú ý đến cô. Anh trở về quán và bắt gặp hắn đang đè cô ra nền, ra sức xé áo của cô. Anh điên cuồng lao vào hắn. Khi cô lôi anh ra khỏi hắn, hắn đang co quắp trên một vũng máu.


Anh bị kết án 5 năm tù. Ba năm qua, mặc cho gia đình giục thế nào Linh cũng không chịu đi tìm hạnh phúc khác. Cô quyết tâm đợi anh trở về.


Linh sực tỉnh khỏi những suy nghĩ đó, cô đứng dậy, tiến đến nhặt chiếc tạp dề khỏi chậu nước rửa bát. Hà và Hương không biết khi nào mới trở về? Hôm nay là Valentine, hai đứa háo hức chuyện đi chơi với bạn trai tối hôm nay từ cách đây mấy ngày. Linh cảm thấy chạnh lòng với tuổi trẻ của chúng.


Cô giặt qua chiếc tạp dề và treo nó lên để phơi. Đúng lúc ấy, một vị khách bước vào quán, lên tiếng hỏi:


-Còn mì trứng chứ, bà chủ?


-Xin lỗi, quán đóng cửa rồi…- Linh quay lại cười, và nét kinh ngạc dừng lại trên gương mặt cô.


Người đứng ngay ngưỡng cửa kia vẫn đang nhìn cô. Tay anh xách một chiếc túi du lịch xanh, áo sơ mi cũ nhưng sạch sẽ, chân anh mang đôi dép tổ ong, tóc cắt ngắn. Anh trông già đi nhiều, nhưng đúng là anh đã trở về.


Anh đặt túi lên bàn, tiến lại phía cô, nắm lấy bàn tay run run của cô, anh hỏi tiếp:


-Những bát mì trứng ấy vẫn để dành cho anh chứ?


Linh gật đầu mỉm cười, nước mắt tràn lên má.


Những người ra đi cuối cùng cũng sẽ trở về, và cuộc sống, đôi khi chỉ là chắp vá của những mảnh tình đời bé nhỏ…

~~~~~~~~~~Chữ ký~~~~~~~~~~
_______N.L________
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Tuyển tập oneshot: NGHE MÙA TRONG TÓC RỐI [Ngọc Linh]   

Về Đầu Trang Go down
 
Tuyển tập oneshot: NGHE MÙA TRONG TÓC RỐI [Ngọc Linh]
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Vỉ tuyến 17.........................
» [Game RR] Tuyển GM
» Luyện nghe TOEIC hiệu quả
» Cảng vụ Hàng hải TpHCM tuyển dụng Giám sát viên Hệ thống trợ giúp hàng hải (VTS)
» Tuyển thành viên nhóm dịch CEF Group^^

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tuổi trẻ Việt :: Văn thơ tuổi học trò :: Sáng tác thành viên-
Chuyển đến